chiến trường Quảng Trị khốc liệt
Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức của ông Lê Văn Bình, có những hình ảnh vẫn còn rõ ràng như vừa mới hôm qua. Đó là những ngày ông cùng đồng đội chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị – nơi được mệnh danh là “túi bom” ác liệt nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Năm 1972, khi mới 20 tuổi, ông Bình lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện ngắn, ông được điều vào chiến trường Quảng Trị. Tại đây, ông cùng đơn vị phải đối mặt với những trận bom liên tiếp, đất đá rung chuyển, không khí đặc quánh mùi khói thuốc súng.
Ông kể, có một trận đánh mà ông không bao giờ quên.
Hôm đó, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ giữ một điểm cao quan trọng. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Địch liên tục ném bom và bắn phá để giành lại vị trí. Tiếng nổ vang lên không ngớt, đất đá văng khắp nơi. Trong khói lửa mù mịt, từng người lính vẫn kiên cường bám trụ.
Người bạn thân nhất của ông – anh Nguyễn Văn Hùng – luôn ở bên cạnh ông trong mọi trận đánh. Hai người đã cùng nhau vượt qua nhiều lần sinh tử, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô.
Nhưng trong trận chiến ngày hôm đó, một quả bom đã rơi xuống rất gần vị trí của họ.
Ông Bình bị hất văng ra xa, tai ù đi, mắt tối sầm lại. Khi tỉnh dậy, điều đầu tiên ông gọi là tên người bạn của mình. Nhưng không có tiếng trả lời.
Ông cố gắng bò dậy, tìm kiếm trong đống đất đá ngổn ngang. Và rồi ông thấy… người bạn của mình đã nằm lại, không còn cử động.
Khoảnh khắc đó, ông nói rằng mình không thể khóc. Không phải vì không đau, mà vì nỗi đau quá lớn, khiến ông chết lặng. Giữa chiến trường, ông và đồng đội chỉ kịp chôn cất tạm người bạn bằng những nắm đất vội vàng, đánh dấu bằng một cành cây nhỏ.
Ông nghẹn ngào kể lại:
“Chúng tôi không có thời gian để buồn lâu. Trận chiến vẫn tiếp diễn. Nhưng từ ngày hôm đó, tôi luôn tự nhủ phải sống thay phần của bạn mình.”
Sau chiến tranh, ông Bình trở về quê hương. Ông lập gia đình, có con cháu, sống một cuộc đời bình dị. Nhưng mỗi lần nhắc đến đồng đội đã hy sinh, đôi mắt ông lại đỏ hoe.
Nhiều năm sau, ông quay lại chiến trường xưa để tìm lại nơi người bạn đã nằm xuống. Nhưng cảnh vật đã đổi thay, không còn dấu tích rõ ràng. Ông chỉ biết đứng lặng giữa mảnh đất ấy, thắp nén hương và thì thầm:
“Tôi đã trở về rồi… còn bạn thì mãi mãi ở lại.”



