Bài viết

chiến trường Quảng Trị năm 1972

Thái Nguyên07/04/2026Vũ Thị Hồng Anh (NNA 12 - K48 - trường Ngoại ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh trong giáo khoa thư là những con số, những chiến dịch và những cột mốc vàng chói lọi. Nhưng chiến tranh qua lời kể của ông nội tôi – một người lính trở về từ chiến trường Quảng Trị năm 1972 – lại mang một màu sắc khác: màu của khói bếp trộn lẫn khói bom, và tiếng cười vang lên giữa những hầm hào ẩm ướt.

Ông thường kể cho tôi nghe về những ngày "hoa lửa" không phải để khoe khoang chiến công, mà để nhắc về tình đồng chí. Có một câu chuyện tôi nhớ mãi, đó là chiếc bát sắt sứt mẻ mà ông vẫn giữ đến tận bây giờ. Trong một trận càn, khi lương thực cạn kiệt, sáu người lính chỉ còn đúng một nắm gạo rang. Họ không ai bảo ai, cứ nhường nhau cho đến khi nắm gạo ấy nát vụn ra. Cuối cùng, họ hòa vào bát nước lã, mỗi người hớp một ngụm để lấy sức giữ vững công sự.

"Lúc ấy, cái chết nhẹ tựa lông hồng, nhưng tình người thì nặng hơn núi." - Ông tôi khẽ nhấp chén trà, đôi mắt đục mờ bỗng rực sáng khi nhớ về những người đồng đội đã nằm lại phía bên kia vĩ tuyến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn