Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHIẾN TRƯỜNG TÂY NAM BỘ VÀ NHỮNG LẦN GIAO TRANH VỚI ĐỊCH

CHIẾN TRƯỜNG TÂY NAM BỘ VÀ NHỮNG LẦN GIAO TRANH VỚI ĐỊCH

Bắc Ninh07/04/2026NGUYỄN VĂN VÂN (TAM TIẾN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng kháng chiến ác liệt, vùng đất Tây Nam Bộ – với kênh rạch chằng chịt, rừng tràm bạt ngàn và những cánh đồng bát ngát – đã trở thành một chiến trường đầy cam go nhưng cũng thấm đẫm tinh thần kiên cường của quân và dân ta. Nơi đây, mỗi con rạch, mỗi bờ ruộng đều có thể trở thành trận địa; mỗi người dân đều là một chiến sĩ. Một buổi sáng sớm mùa nước nổi, sương mù phủ kín cả một vùng kênh rạch thuộc huyện Cái Nước. Tiểu đội du kích xã nhận được tin báo: một toán địch sẽ theo đường sông tiến vào càn quét, truy lùng cơ sở cách mạng. Chỉ huy đội du kích – anh Ba Lành – lập tức họp nhanh. Anh nói nhỏ nhưng dứt khoát: “Chúng ta phải chặn chúng ngay từ ngoài kênh lớn, không để chúng vào làng. Địa hình này là lợi thế của mình.” Kế hoạch được triển khai gấp rút. Những chiếc xuồng ba lá được giấu kín trong các lùm cây. Mìn tự tạo được đặt dưới lòng kênh, ngụy trang bằng bèo lục bình. Các tay súng bố trí dọc hai bên bờ, lợi dụng bụi rậm và những thân tràm để ẩn mình. Khoảng hơn một giờ sau, tiếng máy nổ của xuồng địch vang lên, phá tan không gian tĩnh lặng. Từng chiếc xuồng sắt lướt nhanh trên mặt nước, lính địch cảnh giác quan sát hai bên bờ. Chúng không ngờ rằng, từng cặp mắt đang dõi theo từng cử động của mình. Khi chiếc xuồng đi đầu lọt vào đúng vị trí, anh Ba Lành giơ tay ra hiệu. Một tiếng nổ lớn vang lên, cột nước bắn tung, chiếc xuồng bị đánh trúng mìn, chao đảo rồi nghiêng hẳn. Ngay lập tức, hai bên bờ súng nổ dồn dập. Những loạt đạn bất ngờ khiến quân địch hoảng loạn, không kịp trở tay. Địch cố gắng phản kích, nhưng địa hình chật hẹp và bị phục kích bất ngờ khiến chúng rơi vào thế bị động. Một số tên nhảy xuống nước tìm đường thoát thân, nhưng bị lực lượng du kích chặn lại. Trận đánh chỉ diễn ra trong vòng hơn hai mươi phút, nhưng đã khiến toán địch thiệt hại nặng, buộc phải rút lui. Sau trận đánh ấy, người dân trong vùng càng thêm tin tưởng vào lực lượng cách mạng. Những bà mẹ, những người nông dân lại tiếp tục công việc thường ngày, nhưng ánh mắt họ ánh lên niềm tự hào. Một lần khác, tại vùng U Minh, nơi rừng tràm bạt ngàn và đất phèn lầy lội, một đơn vị bộ đội chủ lực phối hợp với du kích địa phương tổ chức phục kích một đoàn xe quân sự của địch. Con đường độc đạo xuyên qua rừng là tuyến vận chuyển quan trọng. Nắm được quy luật hoạt động của địch, ta chọn một đoạn đường hẹp, hai bên là rừng rậm, rất thuận lợi cho phục kích. Đêm trước trận đánh, trời đổ mưa lớn. Đất rừng nhão nhoét, việc di chuyển gặp nhiều khó khăn. Nhưng các chiến sĩ vẫn kiên trì đào công sự, đặt mìn, chuẩn bị chu đáo từng vị trí. Rạng sáng hôm sau, đoàn xe địch bắt đầu tiến vào. Tiếng động cơ vang lên đều đều, ánh đèn pha quét qua những tán cây. Khi chiếc xe đi đầu cán phải mìn, một tiếng nổ chát chúa vang lên, chiếc xe bốc cháy dữ dội. Ngay lập tức, các mũi tấn công của ta đồng loạt nổ súng. Địch hoảng loạn, cố gắng triển khai đội hình phản công. Nhưng địa hình rừng rậm khiến chúng không thể phát huy hỏa lực mạnh. Các chiến sĩ của ta linh hoạt di chuyển, đánh nhanh, rút gọn, không cho địch kịp ổn định. Một tổ chiến đấu do anh Tư Hòa chỉ huy đã dũng cảm áp sát, dùng lựu đạn tiêu diệt ổ kháng cự mạnh nhất của địch. Dù bị thương ở vai, anh vẫn kiên quyết không rời trận địa, tiếp tục chỉ huy đồng đội chiến đấu. Sau gần một giờ giao tranh, ta làm chủ hoàn toàn trận địa. Nhiều phương tiện của địch bị phá hủy, số còn lại phải tháo chạy trong hỗn loạn. Không chỉ những trận đánh lớn, mà ngay cả những cuộc chạm trán nhỏ lẻ cũng thể hiện rõ tinh thần gan dạ của quân và dân Tây Nam Bộ. Một buổi chiều, một tổ trinh sát của ta đang làm nhiệm vụ thì bất ngờ gặp một toán lính địch tuần tra. Khoảng cách rất gần, không thể tránh né. Tổ trưởng nhanh chóng ra hiệu tản ra, lợi dụng địa hình ruộng lúa đang vào mùa cao. Khi địch tiến gần, các chiến sĩ bất ngờ nổ súng. Trận đánh diễn ra nhanh, quyết liệt. Dù lực lượng ít hơn, nhưng nhờ yếu tố bất ngờ và tinh thần quyết tâm, ta đã đẩy lùi được địch, bảo toàn lực lượng. Sau mỗi trận đánh, điều đọng lại không chỉ là chiến thắng, mà còn là sự gắn bó máu thịt giữa quân và dân. Người dân không chỉ cung cấp lương thực, che giấu cán bộ, mà còn trực tiếp tham gia chiến đấu. Những bà mẹ giấu gạo trong lu, những em nhỏ làm liên lạc, những người nông dân ban ngày cày ruộng, ban đêm tham gia đào hầm, đặt bẫy – tất cả đã tạo nên một thế trận chiến tranh nhân dân vững chắc. Chiến trường Tây Nam Bộ không có những dãy núi cao hiểm trở, nhưng lại có những “trận địa” đặc biệt: kênh rạch, rừng tràm, đồng lầy. Chính nơi ấy đã chứng kiến biết bao lần quân và dân ta đối mặt với kẻ thù, bằng lòng dũng cảm, trí thông minh và sự đoàn kết. Những trận giao tranh, dù lớn hay nhỏ, đều góp phần làm tiêu hao sinh lực địch, giữ vững vùng giải phóng. Và hơn hết, đó là minh chứng cho ý chí kiên cường, không khuất phục của con người Việt Nam trên mảnh đất Tây Nam Bộ anh hùng. Những câu chuyện ấy, dù đã lùi xa theo thời gian, vẫn còn vang vọng như lời nhắc nhở về một thời kỳ gian khó nhưng đầy tự hào – khi mỗi tấc đất quê hương đều được giữ gìn bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn