Cựu chiến binh

Chiến trường Tây Nguyên ngày ấy một thời rực lửa

CHUYỆN VỀ NGƯỜI CHIẾN SĨ TRẦN ĐỨC HẢI (TIỂU ĐOÀN THÔNG TIN B3): THỜI HOA LỬA TÂY NGUYÊN

Tuyên Quang18/12/2025Âu Văn Sơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Đông Thọ tỉnh Tuyên Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chiến trường Tây Nguyên ngày ấy một thời rực lửa

Tháng 7 năm 1967, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Trần Đức Hải từ miền quê Tuyên Quang hăng hái lên đường nhập ngũ. Anh được biên chế vào Tiểu đoàn Thông tin thuộc Bộ Tư lệnh B3 (Mặt trận Tây Nguyên) – một đơn vị huyết mạch, giữ vai trò "tai mắt" của chiến trường. Đây là thời kỳ cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn cam go nhất. Tây Nguyên, với địa hình rừng núi hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, đã trở thành chảo lửa, nơi diễn ra những trận đánh khốc liệt. Cuộc sống chiến sĩ của Trần Đức Hải và đồng đội là chuỗi ngày gian khổ tột cùng. Vì đế quốc Mỹ điên cuồng đánh phá miền Bắc, việc chi viện cho chiến trường Miền Nam gặp muôn vàn khó khăn. Bộ đội Tây Nguyên phải thực hiện chủ trương "vừa chiến đấu, vừa đánh giặc, vừa tăng gia sản xuất". Chiến sĩ Trần Đức Hải và đồng đội không chỉ đảm bảo đường dây liên lạc thông suốt dưới làn bom đạn mà còn trực tiếp cầm súng chiến đấu khi địch càn quét. Giữa rừng sâu, họ phải đào củ, tìm rau, trồng trọt để tự nuôi sống mình, biến mỗi góc rừng thành nơi sản xuất. Cái đói, cái rét, và bệnh tật luôn rình rập, nhưng ý chí chiến đấu vẫn không hề lay chuyển. Năm 1967, trong chiến dịch Sông Sa Thầy, quân ta đã giáng những đòn chí mạng vào địch. Nhưng đây cũng là nơi người chiến sĩ Trần Đức Hải cùng đồng đội phải đối mặt với một thảm họa phi nhân tính: chất độc hóa học mà quân Mỹ rải xuống. Thế trận vô cùng ác liệt, địch bị đánh bật nhưng chúng đã trút xuống khu vực chiến đấu những cơn mưa chất độc điôxin. Mặc dù bị phơi nhiễm trong môi trường đầy hóa chất độc hại, người chiến sĩ thông tin Trần Đức Hải cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, giữ vững trận địa và đảm bảo thông tin liên lạc không gián đoạn, góp phần vào thắng lợi của chiến dịch. Năm tháng tiếp theo là những trận đánh giành giật từng tấc đất. Khi ta mở chiến dịch quyết tử tiêu diệt đồn Cleng của Mỹ - Ngụy, một mục tiêu chiến lược quan trọng, chiến sĩ Trần Đức Hải được giao những nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm và nặng nhọc: - Tải đạn: Anh gánh trên vai những hòm đạn nặng trịch, len lỏi qua làn đạn địch, vượt suối băng rừng để tiếp tế cho đồng đội đang chiến đấu. - Cáng thương: Sau khi hoàn thành nhiệm vụ tải đạn, anh lại trở thành người cáng thương, đưa những thương binh đẫm máu về tuyến sau an toàn. Đôi vai gầy của người lính thông tin đã gánh cả sự sống và cái chết của đồng đội, góp phần quyết định vào thắng lợi của trận đánh. Sau ngày giải phóng miền Nam, người chiến sĩ Trần Đức Hải vẫn tiếp tục công tác cho đến năm 1976 thì được xuất ngũ, trở về quê hương. Anh trở về thôn Đa Thọ, xã Đông Thọ, huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang sinh sống. Vết thương chiến tranh in hằn không chỉ trên da thịt mà còn âm ỉ trong cơ thể. Di chứng của chất độc hóa học (chất độc da cam/dioxin) từ chiến trường Sông Sa Thầy năm xưa đã theo anh về. Người chiến sĩ thông tin năm nào giờ đây trở thành một lão nông cần cù, ngày ngày bám lấy đồng ruộng, xây dựng lại cuộc sống gia đình. Dù mang trong mình nỗi đau da cam dai dẳng vẫn giữ vững phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ, sống mẫu mực, là chỗ dựa cho vợ con và là tấm gương về nghị lực cho xóm làng. Người chiến sĩ Trần Đức Hải là một minh chứng hùng hồn cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của quân đội ta. Cuộc đời anh là một bản hùng ca về sự hy sinh thầm lặng, về những con người đã đi qua lửa đạn, gánh chịu nỗi đau tột cùng nhưng vẫn giữ trọn niềm tin vào cuộc sống và tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn