Bài viết

CHIẾN TRƯỜNG TRỊ THIÊN 1968: BẢN ANH HÙNG CA KIÊN TRUNG CỦA ĐỘI NỮ DU KÍCH SÔNG HƯƠNG

Cuộc chiến đấu dũng cảm, ngoan cường của người chiến sĩ thuộc Đội nữ du kích sông Hương trong chiến dịch Xuân Mậu Thân 1968 tại Huế. 11 cô gái tuổi đôi mươi đã kiên cường bám trụ trận địa, đánh lui nhiều đợt phản kích của một tiểu đoàn thủy quân lục chiến Mỹ sừng sỏ.

Đồng Nai10/06/2026Tô Thị Hoàng Yến (Đoàn xã Định Quán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, thành phố Huế là một trong những chiến trường diễn ra các cuộc giao tranh ác liệt và kéo dài nhất. Tại đây, quân và dân ta đã làm chủ thành phố suốt 25 ngày đêm trước sự phản kích điên cuồng của các lực lượng sừng sỏ bên phía Mỹ và quân đội Sài Gòn. Giữa làn mưa bom bão đạn dội xuống cố đô cổ kính, có một đơn vị chiến đấu đã đi vào huyền thoại lịch sử quân sự bằng sự dũng cảm phi thường: Đội nữ du kích sông Hương. Một trong những thành viên can trường của đội năm ấy là bà Nguyễn Thị Hoa.

Bà Hoa kể lại, đội du kích khi ấy gồm 11 cô gái tuổi đời còn rất trẻ, phần lớn là con em các gia đình lao động nghèo, tiểu thương hay nữ sinh Huế dịu dàng, thướt tha. Khi chiến dịch bùng nổ, các chị đã gác lại phấn son, gác lại những mộng mơ tuổi trẻ để khoác lên mình bộ quần áo chiến sĩ, tay lăm lăm tay súng trường, súng liên thanh, nhận nhiệm vụ dẫn đường cho bộ đội chủ lực, vận chuyển thương binh và trực tiếp chốt giữ các vị trí chiến lược ở cửa ngõ phía Nam thành phố.

Trận chiến khốc liệt nhất diễn ra vào những ngày giữa tháng 2 năm 1968 tại khu vực chợ Đông Ba và khách sạn Hương Giang. Quân đội Mỹ với sự hỗ trợ của xe tăng, xe bọc thép và pháo binh hạng nặng đã mở cuộc phản kích quy mô lớn nhằm chiếm lại các vị trí then chốt. Nhiệm vụ của Đội nữ du kích sông Hương là phải bám trụ các công sự, giao thông hào, phối hợp cùng một bộ phận bộ đội địa phương ngăn chặn bằng được mũi tiến công của một tiểu đoàn thủy quân lục chiến Mỹ sừng sỏ.

Bà Minh Hoa nhớ như in khoảnh khắc đối mặt với tử thần: "Đạn pháo địch bắn nát các bức tường thành, khói bụi mịt mù không nhìn rõ mặt người. Lính Mỹ to khỏe, hung hãn lao lên dưới sự yểm trợ của xe tăng". Không hề nao núng, 11 cô gái dưới sự chỉ huy của đội trưởng đã mưu trí chia nhỏ đội hình, lợi dụng từng góc phố, bờ tường đổ nát để nổ súng bắn tỉa.

Bà Hoa cùng các chị em đợi địch tiến vào thật gần mới đồng loạt bóp cò, lựu đạn tung ra chính xác bẻ gãy từng đợt xung phong của đối phương. Suốt nhiều ngày đêm chiến đấu liên tục, dù rã rời vì đói và khát, quần áo rách bươm, bám đầy bùn đất và máu, các cô gái sông Hương vẫn kiên cường giữ vững trận địa, tiêu diệt và làm bị thương hàng chục tên địch, bắn cháy xe bọc thép, buộc quân thù phải khiếp sợ trước bản lĩnh của những người con gái đất cố đô.

Chiến công hiển hách của 11 cô gái sông Hương đã được Trung ương Đảng và Bác Hồ gửi thư khen ngợi ngay tại chiến trường. Bác đã tặng các cô gái Huế hai câu thơ đi vào lịch sử: "Dõng dạc tay cầm khẩu súng trường/ Khôn ngoan dàn trận khắp trong mương/ Bác khen các cháu dân quân Huế/ Đánh giặc Mỹ sụp đổ rã rời". Sự hy sinh và đóng góp của các chị đã trở thành biểu tượng rực rỡ cho tinh thần "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang" của người phụ nữ Việt Nam thời hoa lửa.

Trở về với cuộc sống thời bình sau ngày đất nước thống nhất, bà Nguyễn Thị Hoa mang theo trên mình những thương tật của chiến tranh nhưng nụ cười vẫn luôn rạng rỡ. Câu chuyện về những đêm thức trắng giữ thành, về tình đồng đội son sắt bên dòng sông Hương rực lửa năm 1968 mãi mãi là một mốc son chói lọi, truyền ngọn lửa yêu nước và lòng tự hào dân tộc cho thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn