Chiến trường xưa
Sinh năm 1941 – Thương binh, hiện sinh sống tại xã Bình Dương
Ở tuổi ngoài tám mươi, bác Huỳnh Xuân Chi vẫn giữ phong thái điềm đạm của người lính năm xưa. Mỗi khi nhắc về những năm tháng tham gia kháng chiến, bác không nói nhiều về những gian khổ mà luôn nhắc đến tình đồng đội, lòng yêu nước và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước được thống nhất.
Sinh năm 1941 trong một gia đình nông dân tại quê hương Bình Dương, bác lớn lên khi đất nước còn trải qua nhiều biến động. Tuổi thơ của bác gắn liền với những cánh đồng lúa, những buổi theo cha mẹ lao động và chứng kiến cảnh quê hương nhiều lần chịu ảnh hưởng bởi chiến tranh. Chính hoàn cảnh ấy đã sớm hun đúc trong bác lòng yêu nước và ý chí đứng lên bảo vệ quê hương.
Khi vừa bước vào tuổi thanh niên, bác tham gia lực lượng cách mạng với mong muốn góp một phần công sức vào sự nghiệp giải phóng dân tộc. Sau thời gian được huấn luyện, bác cùng đơn vị thực hiện nhiều nhiệm vụ phục vụ chiến đấu. Những ngày hành quân băng rừng, vượt suối, mang theo lương thực, vũ khí và nhu yếu phẩm đến các đơn vị tiền tuyến đã trở thành những ký ức không thể nào quên.
Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Có những ngày đơn vị phải hành quân liên tục trong điều kiện thiếu lương thực, nước uống và luôn đối mặt với bom đạn. Nhưng điều giúp bác cùng đồng đội vượt qua tất cả chính là tinh thần đoàn kết. Mọi người luôn sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, chia nhau từng nắm cơm và động viên nhau giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng.
Trong một lần thực hiện nhiệm vụ, đơn vị của bác bị địch tập kích. Giữa làn bom đạn ác liệt, bác bị thương do mảnh đạn găm vào người. Đồng đội đã bất chấp hiểm nguy đưa bác ra khỏi khu vực chiến sự để cứu chữa. Sau nhiều tháng điều trị, bác giữ được tính mạng nhưng mang theo thương tật suốt cuộc đời. Đối với bác, vết thương ấy không chỉ là nỗi đau của riêng mình mà còn là dấu ấn của một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc.
Điều khiến bác luôn day dứt là nhiều đồng đội đã không có cơ hội trở về. Có những người còn rất trẻ, mang theo bao ước mơ còn dang dở. Vì vậy, bác luôn tự nhủ phải sống thật tốt, sống có ích để xứng đáng với sự hy sinh của những người đã ngã xuống.
Ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê hương Bình Dương trong niềm vui vỡ òa. Dẫu sức khỏe bị ảnh hưởng bởi thương tật, bác vẫn cùng gia đình cần cù lao động, vượt qua những năm tháng khó khăn sau chiến tranh. Bác luôn quan niệm rằng, nếu trong chiến tranh phải chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc thì trong thời bình phải nỗ lực lao động để xây dựng quê hương.
Hiện nay, bác Huỳnh Xuân Chi đang sinh sống tại xã Bình Dương. Dù tuổi đã cao, bác vẫn luôn giữ lối sống giản dị, chân thành và mẫu mực.



