CHIỀU BIÊN GIỚI XA XĂM
Câu chuyện là dòng ký ức của ông Dương Thanh Xuân về người đồng đội quê Thanh Hóa – liệt sĩ Nguyễn Văn Chắt. Giữa những năm tháng khốc liệt của chiến trường Campuchia năm 1978, một người con của xứ Thanh đã ngã xuống vì nghĩa vụ quốc tế cao cả, để lại nỗi khắc khoải cho người đồng đội nơi quê hương Tân Yên.
CHƯƠNG 1: NGƯỜI EM XỨ THANH TRÊN ĐẤT BẮC GIANG
Trong những năm tháng sau đại thắng mùa Xuân 1975, đất nước chưa kịp ấm hơi hòa bình thì tiếng súng biên giới lại vang lên. Năm 1976, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Chắt rời quê hương Thanh Hóa để nhập ngũ, được điều động về đơn vị thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự (BCHQS) tỉnh Bắc Giang.
Tại đây, anh gặp ông Dương Thanh Xuân (sinh năm 1955, quê ở Liên Trung, Tân Yên). Ông Xuân bấy giờ đã là một người lính dạn dày hơn, nhập ngũ từ năm 1974, giữ chức vụ Tiểu đội trưởng (at) với cấp bậc Trung sĩ (H2). Anh Chắt khi ấy là chiến sĩ (CS), cấp bậc Hạ sĩ (H1).
"Anh Xuân này, hết nghĩa vụ quốc tế, anh nhớ về Thanh Hóa quê em chơi nhé. Nem chua quê em ngon lắm!" – Anh Chắt thường hay đùa vui như vậy trong những giờ nghỉ giải lao trên bãi tập. Ông Xuân vẫn nhớ như in nụ cười hiền lành và giọng nói đặc trưng của người con vùng đất cửa Thần Phù.
CHƯƠNG 2: SANG TÂY NINH, VƯỢT BIÊN GIỚI CĂM-PU-CHIA
Năm 1978, tình hình biên giới Tây Nam diễn biến cực kỳ phức tạp. Đơn vị của hai anh nhận lệnh điều động tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới và giúp nhân dân nước bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng.
Hành trình từ Bắc Giang vào đến biên giới Tây Nam là một thử thách nghiệt ngã. Dưới cái nắng cháy da của vùng biên thùy và những trận tập kích bất ngờ của kẻ thù, người lính Nguyễn Văn Chắt vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan. Với vai trò tiểu đội trưởng, ông Xuân luôn sát cánh cùng Chắt, dìu dắt người em xứ Thanh đi qua những cung đường khốc liệt nhất của chiến trường Campuchia.
CHƯƠNG 3: HY SINH VÌ NGHĨA VỤ CAO CẢ
Định mệnh ập đến vào một ngày của năm 1978. Trong một trận đánh ác liệt trên đất bạn Campuchia, anh Nguyễn Văn Chắt đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ chiến đấu.
Anh ngã xuống khi tuổi thanh xuân đang rực rỡ nhất, khi khát vọng về lại quê mẹ Thanh Hóa vẫn còn dang dở. Trong nỗi đau thắt quản của đồng đội, thi hài anh được đưa về nước và an táng tại Việt Nam. Anh trở về với đất mẹ, khép lại một hành trình quả cảm của người chiến sĩ tình nguyện.
CHƯƠNG 4: NỖI LÒNG NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG NĂM XƯA
Chiến tranh lùi xa, ông Dương Thanh Xuân trở về sống tại xã Liên Trung, Tân Yên, Bắc Giang. Suốt mấy mươi năm qua, hình ảnh người chiến sĩ Nguyễn Văn Chắt chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí ông.
Dù thời gian có làm mờ đi nhiều thứ, nhưng thông tin về người đồng đội nhập ngũ năm 1976 ấy vẫn được ông ghi chép cẩn thận. Ông Xuân chính là người cung cấp những dòng thông tin này với một tâm nguyện giản đơn: "Chắt là lính xứ Thanh nhưng lại gắn bó với đơn vị Bắc Giang mình. Tôi ghi lại những dòng này để người thân của em, hay những ai còn trăn trở, biết được rằng em đã chiến đấu và hy sinh anh dũng như thế nào."
TÓM TẮT THÔNG TIN HỒ SƠ
Liệt sĩ: Nguyễn Văn Chắt
Quê quán: Thanh Hóa.
Nhập ngũ: 1976 | Cấp bậc: H1 | Chức vụ: CS.
Đơn vị: BCHQS tỉnh Bắc Giang.
Hy sinh: 1978 tại Campuchia.
Nơi an táng: Việt Nam.
Người cung cấp: Dương Thanh Xuân (Sinh năm 1955) – Địa chỉ: Liên Trung, Tân Yên, Bắc Giang (Nhập ngũ 1974, H2, at, BCHQS tỉnh Bắc Giang).



