CHIẾU ĐÈN CHO MÙ MẮT VÀ ĐỔ NƯỚC XÀ BÔNG SÔI VÀO MIỆNG (1)
CHIẾU ĐÈN CHO MÙ MẮT VÀ ĐỔ NƯỚC XÀ BÔNG SÔI VÀO MIỆNG
Có một cách tra khảo cũng dễ làm chết người, đó là chiếu đèn điện công suất lớn lên mặt tù binh. Chúng trói tù binh lại và để nằm ngửa, đầu cột chặt xuống bàn rồi cắm điện cho đèn sáng chiếu thẳng vào mặt. Khoảng một tiếng đồng hồ sau, tù binh bị chiếu đèn mồ hôi vã ra, cơ bắp bị co lại, mắt mờ dần và muốn lồi ra. Khi chúng tắt đèn, mắt người tù cũng bị nổ luôn, người tù bị lên cơn nóng lạnh đột ngột và có thể sẽ chết ngay nếu sức khỏe yếu. Người bị chiếu điện vào mắt thường bị mù hai mắt dù có sống sót trở về.
Ở khu A5 mặc dù địch không cho nhưng anh em vẫn kín đáo tổ chức học văn hóa. Có một anh người dân tộc thiểu số lúc bị bắt không biết chữ nên nhờ anh em dạy. Anh học rất say sưa và đã biết đọc, biết viết. Một lần, vì mải mê học, anh bị giám thị bắt gặp. Hắn bắt anh ra, căng mắt lên rồi dùng đèn điện có công suất lớn rà qua rà lại rất lâu làm cho anh bi mù.
Bọn giám thị nghi anh Dương Bá Ngãi, quê ở Hà Đông, là người tổ chức dạy học. Một hôm vào ban đêm, khi mọi người đang ngủ, chúng vào bắt anh đi tra tấn suốt đêm ngày. Khi chúng trả anh về phòng thì môi anh bị dộp lên, răng rụng gần hết, lưỡi cứng đơ, nói không ra tiếng... Được anh em chăm sóc tận tình, anh tỉnh lại một lúc, mọi người cố nghe anh nói biết được địch nấu sôi nước xà bông rồi đổ vào miệng anh. Anh là Thượng úy, quê ở Hà Đông, có vợ và hai con. Sau này, ai còn sống xin báo với vợ con anh rằng, anh chết không làm hổ thẹn vợ con. Đó cũng là những lời trăn trối cuối cùng của anh Dương Bá Ngãi.
Tại phân khu B4, tháng 9-1969, bọn giám thị đã đưa được một số tên trật tự vào nằm ở trong phòng thuộc phân khu B4, trong đó có tên Trần Văn Tây và Nguyễn Văn Út. Tên Út trước đây đã được Đảng ủy phân khu cho sinh hoạt Đảng. Nhưng trước sự khủng bố ác liệt của địch chuẩn bị cho chiến dịch chiêu hồi, hắn lo sợ nên đã phản bội tổ chức. Anh em thấy hắn có những hành động khả nghi nên theo dõi và phát hiện hắn viết tên các đồng chí trong Đảng ủy phân khu đem ra định ném vào phòng giám thị. Anh Võ Ngọc Đảnh (tên trong tù là Nguyễn Văn Lơn), được anh em phân công ra cổng trực để nắm tình hình, đã kịp thời bắt được lá thư của tên Út và đem vào báo cho đồng chí Bí thư Đảng ủy phân khu. Đảng ủy phân khu tổ chức cuộc họp mở rộng đột xuất gồm có các Chi ủy trong phân khu. Cuộc họp quyết định: phải khẩn trương tiêu diệt bốn tên phản bội trong nhóm Nguyễn Văn Út và Trần Văn Tây để ngăn chặn việc địch đánh phá tổ chức của ta.
Chấp hành mệnh lệnh của Đảng ủy phân khu, 18 giờ ngày 12-9-1969, anh em tổ chức diệt bọn phản bội. Trong lúc thi hành, do sơ suất nên chỉ có tên Trần Văn Tây bị diệt, còn 3 tên thoát ra ngoài đi báo với giám thị.
Nhận tin báo của bọn phản bội, quân cảnh lập tức vào phân khu bắt 57 anh em đưa lên Bộ Chỉ huy trại giam tra tấn từ 20 giờ tối đến 4 giờ sáng hôm sau, nhưng không khai thác được gì. Chúng chọn ra 9 người mà tên Út khai là “đầu sỏ”, đánh đập các anh tàn bạo hơn trước. Vẫn không đạt được mục đích, chúng liền đổi cách tra tấn bằng dùng đèn điện có công suất lớn chiếu vào mặt ba anh: Nguyễn Văn Hoàng, Lê Minh Long và Võ Ngọc Đảnh.
Tên Đại úy Ân kêu đồng bọn trói từng người, đè ngửa mặt lên rồi cột đầu các anh xuống bàn, dùng băng keo băng mắt rồi chiếu đèn lên mặt. Khoảng 1 giờ sau, các anh và mỗ hôi, cơ bắp bị co lại nhưng các anh vẫn kiên cường chịu đựng.
Khi chúng tắt đèn trên mặt anh Hoàng, mắt của anh đã bị nổ, cơn lạnh đột ngột kéo đến, anh rùng mình một cái và chết ngay. Sự việc diễn ra quá bất ngờ, tên Đại úy Ân sợ mấy người còn lại sẽ chết như anh Hoàng nên cho mở đèn lại, lấy dầu cù là xoa khắp người các anh một lúc (tránh đột tử vì bị lạnh đột ngột) rồi mới tắt đèn.
Khi bị hình phạt này, nếu tù binh không được chữa trị kịp thời, hoặc bị giam vào biệt giam thì mắt sẽ bị kéo màng, mờ dần rồi mù hẳn như: anh Hà Văn Thạnh, Ban An ninh Khu Sài Gòn - Gia Định, anh Lê Tấn Quốc, Ủy viên Ban Cán sự phân khu 6, Sài Gòn - Gia Định... Anh Trần Văn Co bị cai tù chiếu điện vào mắt, hiện bị tàn phế, mù hai mắt.



