Chiếu dời đô của Lý Công Uẩn (1010)
Vào đầu thế kỷ XI, kinh đô của nước ta đặt ở Hoa Lư (nay thuộc Ninh Bình). Tuy nhiên, nơi này có địa thế chật hẹp, không thuận lợi cho việc phát triển lâu dài. Năm 1010, vua Lý Công Uẩn (tức Lý Thái Tổ) đã quyết định dời đô ra thành Đại La – vùng đất rộng lớn, bằng phẳng và thuận lợi hơn. Khi thuyền vua đến nơi, theo truyền thuyết, một con rồng vàng bay lên từ mặt nước. Thấy đó là điềm lành, vua đổi tên Đại La thành Thăng Long (nghĩa là “rồng bay lên”). Sự kiện này được ghi lại trong bản Chiếu dời đô – một văn bản nổi tiếng thể hiện tầm nhìn xa của nhà vua.



