“Chiếu dời đô – quyết định mở ra một nghìn năm Thăng Long”
Nguyễn Trần Bình
Lý Công Uẩn (974–1028), tức Lý Thái Tổ, là vị vua sáng lập nhà Lý. Năm 1010, ông quyết định dời đô từ Hoa Lư về Đại La và đổi tên thành Thăng Long, mở ra một giai đoạn phát triển mới của quốc gia Đại Việt.
Lâm Đồng22/08/2026Xã Hiếu Giang (Đoàn xã Hiếu Giang)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Sau khi lên ngôi năm 1009, Lý Công Uẩn đứng trước một nhiệm vụ lớn: xây dựng một trung tâm chính trị phù hợp cho một quốc gia đang ngày càng ổn định và phát triển.
Hoa Lư có địa thế hiểm yếu, thuận lợi cho phòng thủ. Nhưng vùng đất này bị giới hạn bởi địa hình núi đá.
Lý Công Uẩn nhận thấy đất nước đã bước sang một thời kỳ mới.
Một quốc gia muốn phát triển lâu dài cần một trung tâm chính trị, kinh tế và văn hóa có vị trí thuận lợi.
Năm 1010, nhà vua ban “Chiếu dời đô”.
Trong chiếu, ông nhắc đến việc các triều đại trước từng nhiều lần thay đổi kinh đô để tìm nơi thuận lợi cho sự phát triển lâu dài.
Ông quyết định dời đô từ Hoa Lư ra thành Đại La.
Theo truyền thuyết, khi thuyền vua cập bến, ông nhìn thấy hình ảnh rồng bay lên nên đổi tên Đại La thành Thăng Long.
Tên gọi ấy mang ý nghĩa “rồng bay lên”.
Việc dời đô không đơn thuần là chuyển một kinh thành.
Đó là quyết định thể hiện tầm nhìn chiến lược.
Thăng Long nằm ở vị trí trung tâm đồng bằng Bắc Bộ, thuận lợi về giao thông, kinh tế và quốc phòng.
Từ đó, Thăng Long trở thành trung tâm chính trị của đất nước qua nhiều thế kỷ.
Ngày nay, Hà Nội vẫn là Thủ đô của Việt Nam.
Quyết định của Lý Công Uẩn hơn một nghìn năm trước vì thế vẫn còn dấu ấn trong đời sống hiện đại.



