CHIẾU DỜI ĐÔ VÀ TẦM NHÌN NGHÌN NĂM
Vị hoàng đế có tầm nhìn chiến lược, mở ra thời kỳ phát triển rực rỡ của dân tộc.
Năm 1009, Lý Công Uẩn lên ngôi hoàng đế, lấy hiệu là Lý Thái Tổ. Ngay từ những ngày đầu trị vì, ông đã nhận thấy kinh đô Hoa Lư tuy thuận lợi cho phòng thủ nhưng không còn phù hợp với yêu cầu phát triển lâu dài của đất nước.
Sau nhiều lần khảo sát, nhà vua quyết định dời đô ra thành Đại La. Trong Chiếu dời đô nổi tiếng, ông khẳng định đây là vùng đất có vị trí trung tâm, địa thế rộng rãi, đất đai màu mỡ, thuận lợi cho phát triển kinh tế và văn hóa.
Tương truyền khi thuyền vua đến Đại La, một con rồng vàng bay lên từ mặt nước. Nhà vua cho rằng đó là điềm lành nên đổi tên kinh đô thành Thăng Long, nghĩa là “Rồng bay lên”.
Quyết định dời đô của Lý Thái Tổ đã chứng minh tầm nhìn xa trông rộng của một vị minh quân. Từ đây, Thăng Long trở thành trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa của đất nước suốt nhiều thế kỷ.
Hơn một nghìn năm đã trôi qua, nhưng dấu ấn của Lý Thái Tổ vẫn còn nguyên giá trị trong lịch sử dân tộc.



