Bài viết

CHIỀU NẮNG VÀ NHỮNG LÁ CỜ TRẮNG Ở ĐIỆN BIÊN PHỦ

Hà Nội04/08/2026Xã Tuần Giáo (Đoàn xã Tuần Giáo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều 7/5/1954, Điện Biên Phủ sau nhiều ngày mưa bỗng có nắng.

Đại tá Lê Kim, khi ấy là cán bộ tuyên huấn của Trung đoàn 36, Sư đoàn 308, đang ở khu vực phía Tây, nơi đơn vị tham gia chiến đấu đánh sân bay Mường Thanh.

Ông nhớ rằng khi nhìn thấy quân Pháp bắt đầu kéo cờ trắng ra hàng, cảm giác đầu tiên của những người lính không phải là những suy nghĩ lớn lao về lịch sử. Đó là niềm vui bùng lên sau nhiều tháng chiến đấu.

Những dấu hiệu đầu hàng xuất hiện ngày càng nhiều.

Người lính nhìn thấy những mảnh vải trắng được phất lên. Tiếng reo vang từ các vị trí chiến đấu. Nhiều người vui đến mức chẳng thiết ăn uống.

Nhưng giữa khoảnh khắc chiến thắng ấy, Lê Kim lại nghĩ tới một người rất xa chiến trường: vợ mình.

Hai người cưới nhau năm 1953. Đám cưới diễn ra trong chiến tranh. Vừa làm lễ xong thì có tin địch càn quét, hai người phải chia tay. Vợ đi sơ tán theo trường học, còn ông ở lại chiến đấu.

Chiến thắng Điện Biên Phủ không lập tức đưa họ trở về với nhau.

Sau ngày 7/5/1954, ông vẫn chưa thể gặp vợ. Phải đến ngày 16/11/1956, hai người mới gặp lại nhau ở Hà Nội – hơn một nghìn ngày sau lễ cưới.

Chi tiết ấy khiến câu chuyện Điện Biên Phủ trở nên khác.

Chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi những trận đánh trên đồi A1, Him Lam hay các cứ điểm của quân Pháp. Phía sau mỗi người lính là một gia đình đang chờ đợi. Một người vợ. Một người mẹ. Một đứa trẻ chưa kịp chào đời.

Vì vậy, khi nhìn lại ngày 7/5/1954, Lê Kim không chỉ nhớ tiếng reo mừng.

Ông nhớ người vợ trẻ của mình.

Và đó có lẽ là một trong những gương mặt rất con người của chiến thắng Điện Biên Phủ: sau những chiến công vang dội là khát vọng rất giản dị – được trở về với người mình yêu thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn