Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHIỀU TÂY NGUYÊN VÀ KHÚC CA NGỌC VINH ĐUA

Câu chuyện về người chiến sĩ Nguyễn Đăng Hào và cuộc chiến đấu quả cảm trên cao điểm Ngọc Vinh Đua - Kon Tum. Giữa đại ngàn Tây Nguyên hùng vĩ, những người con của vùng đất Đôn Nhân, Vĩnh Phúc đã viết nên một chương sử bằng máu, để lại tuổi thanh xuân nơi đại ngàn vì độc lập dân tộc.

Vĩnh Long22/04/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHƯƠNG 1: DÒNG SÔNG LÔ VÀ LỜI HẸN NGÀY LÊN ĐƯỜNG

Năm 1966, vùng quê Đôn Nhân (nay thuộc huyện Sông Lô, tỉnh Vĩnh Phúc) rộn ràng tiếng trống tòng quân. Bên dòng sông Lô lịch sử, những chàng trai trẻ với gương mặt còn vương nét thư sinh nhưng ánh mắt đã rực cháy quyết tâm, cùng nhau viết đơn tình nguyện ra tiền tuyến.

Trong số ấy có Nguyễn Đăng Hào và Nguyễn Đăng Kế. Họ cùng sinh ra và lớn lên dưới lũy tre làng, cùng tắm chung dòng nước sông Lô và cùng nhập ngũ vào một ngày của năm 1966. Sau thời gian huấn luyện tại Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Vĩnh Phúc, họ được biên chế vào các đơn vị chiến đấu, chuẩn bị cho cuộc hành quân dài dằng dặc vào miền Nam ruột thịt.

Ngày chia tay quê hương, Hào nắm chặt tay Kế, ánh mắt nhìn về phía dãy núi xa xăm: — "Anh Kế, anh em mình cùng đi, nhất định phải cùng về. Dòng sông Lô vẫn đợi mình ở đó."

Nguyễn Đăng Kế lúc ấy đã là một cán bộ chỉ huy trẻ, ông vỗ vai Hào, nén sự xúc động: — "Gắng lên Hào, chúng ta là người Đôn Nhân, không được làm hổ danh quê mình."

CHƯƠNG 2: VƯỢT DÃY TRƯỜNG SƠN VÀO CHIẾN TRƯỜNG TÂY NGUYÊN

Cuộc hành quân "xẻ dọc Trường Sơn" bắt đầu. Những đôi chân vạn dặm vượt qua bao đèo cao, vực thẳm. Cơn sốt rét rừng hành hạ, những bữa cơm vắt trộn sắn nhạt muối không làm chùn bước chân người chiến sĩ Vĩnh Phúc.

Đến năm 1968, đơn vị của họ có mặt tại chiến trường Kon Tum – nơi được mệnh danh là "cao nguyên lửa". Tại đây, Nguyễn Đăng Hào được biên chế vào cấp b bậc Trung đội (b1), trực tiếp cầm súng chiến đấu tại các cao điểm. Trong khi đó, Nguyễn Đăng Kế đảm nhiệm chức vụ Trung đội trưởng với cấp bậc Chuẩn úy, trực tiếp chỉ huy những trận đánh giằng co với địch.

Kon Tum những ngày ấy là mùi thuốc súng quện trong mùi đất đỏ bazan. Những đêm trắng canh gác, những lần đối mặt với máy bay B-52, Hào và Kế đôi khi chỉ kịp nhìn nhau qua ánh chớp lửa bom, một cái gật đầu thay cho lời hỏi thăm bình an.

CHƯƠNG 3: HUYỀN THOẠI TRÊN CAO ĐIỂM NGỌC VINH ĐUA

Đầu năm 1968, chiến dịch Tết Mậu Thân bùng nổ. Cao điểm Ngọc Vinh Đua tại Kon Tum trở thành một trong những điểm nóng nhất. Địch dồn toàn lực, sử dụng hỏa lực mạnh hòng chiếm giữ vị trí chiến lược này.

Trận đánh nổ ra vô cùng ác liệt. Pháo binh địch dập liên hồi lên các công sự, đất đá bị cày xới nát bét. Nguyễn Đăng Hào cùng các đồng đội ở đơn vị b1 đã bám trụ kiên cường. Anh trực tiếp cầm súng, ngăn chặn những đợt tấn công của bộ binh địch.

"Giữ vững cao điểm! Không cho chúng bước qua!" – Tiếng hô vang giữa tiếng nổ chát chúa.

Trong một đợt tấn công quyết định của địch vào cao điểm Ngọc Vinh Đua, một quả pháo nổ gần vị trí của Hào. Anh ngã xuống giữa lúc đang băng mình lên để tiếp đạn cho đồng đội. Nguyễn Đăng Hào đã hy sinh ngay trên đỉnh cao điểm mà anh đã thề bảo vệ. Máu của người con Đôn Nhân đã hòa vào đất đỏ Kon Tum, thân xác anh được đồng đội an táng ngay tại cao điểm Ngọc Vinh Đua giữa khói lửa mịt mù.

CHƯƠNG 4: NỖI LÒNG NGƯỜI CHỈ HUY

Nguyễn Đăng Kế nhận tin dữ khi trận đánh còn chưa dứt. Tim ông thắt lại. Người em, người đồng đội cùng quê, cùng ngày nhập ngũ giờ đã nằm lại nơi đỉnh núi xa xôi ấy. Là một Trung đội trưởng, ông phải nén đau thương để tiếp tục chỉ huy anh em chiến đấu, lấy ý chí của người đã khuất làm sức mạnh cho người đang sống.

Hòa bình lập lại, ông Kế trở về quê hương Sông Lô với cấp bậc Chuẩn úy và bao vết thương trên mình. Nhưng vết thương lòng lớn nhất chính là sự vắng bóng của người đồng đội Nguyễn Đăng Hào. Mỗi khi nhìn lên bản đồ chiến sự cũ, cái tên "Ngọc Vinh Đua" lại khiến ông nhói lòng.

Ông dành thời gian còn lại của đời mình để ghi chép lại thông tin, hy vọng một ngày nào đó, người thân của Hào có thể biết chính xác nơi anh đã chiến đấu và ngã xuống. Đối với ông, liệt sĩ Nguyễn Đăng Hào không bao giờ mất đi, anh vẫn luôn hiện diện trong những câu chuyện kể cho thế hệ mai sau về một thời "hoa lửa" hào hùng của vùng đất Đôn Nhân.

Thông tin người cung cấp:

  • Tên người cung cấp: Nguyễn Đăng Kế (Năm sinh: 1944)

  • Địa chỉ: Đôn Nhân - Sông Lô - Vĩnh Phúc

  • Năm nhập ngũ: 1966 (Cấp bậc: Chuẩn úy, Chức vụ: Trung đội trưởng)

  • Đơn vị: BCHQS tỉnh Vĩnh Phúc

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn