Chiều Thắng Lộc, những năm tháng cũ vẫn còn trong ký ức
Câu chuyện về cựu chiến binh Lê Văn Luyến, sinh năm 1965, quê Thắng Lộc, Đảng viên. Từ con đường làng năm nào đến những năm tháng xa quê và ngày trở lại, một phần tuổi trẻ của ông cũng là ký ức về một thế hệ đã đi qua thời kỳ nhiều gian khó của đất nước.
Từ con đường làng bước vào năm tháng lớn lao
Mỗi người sinh ra đều có một miền quê để nhớ. Với ông Lê Văn Luyến, đó là Thắng Lộc – nơi những năm tháng đầu đời được nuôi dưỡng bằng những điều bình dị nhất: mái nhà, người thân, con đường làng và những mùa quê nối tiếp nhau.
Sinh năm 1965, ông lớn lên trong một giai đoạn đất nước còn nhiều biến động. Khi tuổi trẻ vừa chạm ngưỡng trưởng thành, cuộc sống đã đặt trước thế hệ ấy những trách nhiệm lớn hơn những ước mơ riêng.
Rời quê khi còn trẻ, người thanh niên mang theo hành trang chẳng có gì nhiều. Nhưng trong lòng lại có cả một quê nhà.
Có thể là ánh mắt của cha mẹ trong buổi tiễn đưa.
Có thể là lời dặn dò nghe rất bình thường.
Và cũng có thể chỉ là một câu hẹn: “Rồi sẽ có ngày trở về.”
Không ai biết lời hẹn ấy phải chờ bao lâu.
Những mùa xa nhà
Với người lính, ký ức về những năm tháng chiến tranh thường không chỉ nằm ở những trận đánh hay những địa danh lịch sử.
Nó nằm trong những ngày xa gia đình.
Trong một bức thư từ quê gửi đến.
Trong bữa cơm vội giữa một ngày dài.
Hay trong khoảnh khắc bất chợt nhớ về con đường làng đã quá quen thuộc.
Những chiến trường như Quảng Bình, Quảng Trị, Tây Ninh… từng in dấu chân của biết bao người trẻ trong một thời đất nước nhiều gian khó. Họ đến từ những miền quê khác nhau, nhưng cùng chung một thế hệ, cùng mang trên vai trách nhiệm của người lính.
Có người trở về.
Có người mãi mãi nằm lại nơi xa.
Và những người trở về mang theo trong ký ức hình bóng của những đồng đội từng cùng mình đi qua những tháng ngày khắc nghiệt.
Thời gian càng trôi, những câu chuyện ấy càng trở nên xa xôi với thế hệ hôm nay. Nhưng đối với người từng sống qua, đó là những năm tháng không thể xóa khỏi cuộc đời.
Ngày trở về và những điều bình dị
Rồi chiến tranh qua đi.
Người lính trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống đời thường. Sau những tháng năm xa cách, điều chờ đợi phía trước không phải là những điều quá lớn lao, mà là một mái nhà, một gia đình và cuộc sống bình yên.
Thắng Lộc vẫn ở đó.
Quê hương có thể thay đổi theo năm tháng, những con đường cũ có thể rộng hơn, những mái nhà có thể mới hơn, nhưng cảm giác khi đặt chân trở lại nơi mình từng lớn lên vẫn luôn có điều gì đó rất khó gọi tên.
Có lẽ bởi quê hương không chỉ lưu giữ tuổi thơ.
Quê hương còn lưu giữ cả tuổi trẻ.
Một phần đời mà dù đã đi qua rất lâu, mỗi lần nhớ lại, người ta vẫn thấy mình của ngày ấy – một người trẻ với đôi chân còn khỏe, ánh mắt còn đầy hy vọng và một tương lai chưa biết sẽ dẫn mình đi đến đâu.
Ký ức của một đời người
Hôm nay, ông Lê Văn Luyến đã bước vào tuổi mà những năm tháng tuổi trẻ đã trở thành chuyện của ngày xưa.
Nhưng có những chuyện của ngày xưa không bao giờ cũ.
Là người Đảng viên, ông tiếp tục gắn bó với quê hương bằng cuộc sống bình dị của mình. Những năm tháng đã trải qua trở thành một phần ký ức, đồng thời cũng là một lời nhắc nhở về trách nhiệm, về sự hy sinh và giá trị của cuộc sống hòa bình hôm nay.
Thế hệ trẻ bây giờ có thể đi trên những con đường rộng hơn, có nhiều lựa chọn hơn và được sống với những ước mơ riêng.
Nhưng mỗi bước chân trên con đường bình yên ấy đều có bóng dáng của những thế hệ đi trước.
Những người đã từng rời quê.
Từng đi qua gian khó.
Từng mong một ngày được trở về.
Và cuối cùng, trở về với chính miền quê đã bắt đầu câu chuyện cuộc đời mình.
Xin được tri ân ông Lê Văn Luyến – người con Thắng Lộc, người đã cùng thế hệ mình đi qua những năm tháng nhiều biến động; và tri ân những người lính năm xưa đã gửi lại một phần thanh xuân để quê hương có được những ngày bình yên hôm nay.



