Cựu chiến binh

Chiều xuống chậm trên con đường làng nhỏ

Chiều xuống chậm trên con đường làng nhỏ. Gió thổi nhè nhẹ qua hàng tre, mang theo mùi rơm mới. Ở cuối làng, ông Tư – một cựu chiến sĩ – vẫn ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ nhìn xa xăm. Ngày trước, ông từng là người lính trẻ, cùng đồng đội băng rừng, vượt suối, chiến đấu trong những năm tháng gian khổ. Có lần, giữa đêm tối mịt mùng, đơn vị của ông bị lạc đường. Bom đạn vừa dứt, ai cũng mệt lả. Chính lúc đó, một người đồng đội đã thắp lên một ngọn đèn nhỏ. Ánh sáng yếu ớt thôi, nhưng đủ để mọi ngườ

Ninh Bình11/05/2026Trần Anh Kiệt (Đoàn xã Giao Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều xuống chậm trên con đường làng nhỏ. Gió thổi nhè nhẹ qua hàng tre, mang theo mùi rơm mới. Ở cuối làng, ông Tư – một cựu chiến sĩ – vẫn ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ nhìn xa xăm.

Ngày trước, ông từng là người lính trẻ, cùng đồng đội băng rừng, vượt suối, chiến đấu trong những năm tháng gian khổ. Có lần, giữa đêm tối mịt mùng, đơn vị của ông bị lạc đường. Bom đạn vừa dứt, ai cũng mệt lả. Chính lúc đó, một người đồng đội đã thắp lên một ngọn đèn nhỏ. Ánh sáng yếu ớt thôi, nhưng đủ để mọi người tìm thấy nhau, đủ để họ tiếp tục bước tiếp.

“Chỉ cần còn ánh sáng, còn niềm tin thì không lạc được đâu,” người đồng đội ấy nói.

Nhiều năm sau chiến tranh, người đồng đội đó đã không trở về. Nhưng câu nói và ngọn đèn năm ấy vẫn ở lại trong lòng ông Tư.

Bây giờ, mỗi tối, ông vẫn thắp một chiếc đèn nhỏ trước hiên nhà. Lũ trẻ trong làng thường hỏi:

“Ông ơi, sao tối nào ông cũng thắp đèn vậy?”

Ông chỉ cười hiền:

“Để nhớ về những người đã giữ ánh sáng cho ông ngày xưa.”

Lũ trẻ không hiểu hết, nhưng chúng thấy trong ánh mắt ông có điều gì đó rất ấm áp. Ánh đèn nhỏ ấy không chỉ soi sáng một góc sân, mà còn như giữ lại cả một thời ký ức – nơi những người lính đã sống, chiến đấu và hy sinh cho hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiều xuống chậm trên con đường làng nhỏ | Câu chuyện thời hoa lửa