Chiều xuống trên dòng Bạch Đằng.
Chiều xuống trên dòng Bạch Đằng.
Mặt sông yên bình.
Không còn tiếng quân reo.
Không còn những đoàn thuyền chiến.
Nhưng ký ức vẫn còn đó.
Nhiều thế kỷ trước, nơi này từng là chiến trường quyết định vận mệnh Đại Việt.
Trần Hưng Đạo đã cùng quân dân chuẩn bị một thế trận đặc biệt.
Những cọc gỗ dưới lòng sông.
Những đoàn thuyền chờ thời cơ.
Những người lính giữ vị trí.
Tất cả phối hợp để tạo nên chiến thắng.
Nhưng nếu chỉ nhìn vào trận đánh, chúng ta sẽ bỏ qua một điều quan trọng.
Chiến thắng ấy là kết quả của cả một dân tộc.
Người nông dân góp lương thực.
Người dân giúp vận chuyển.
Quân sĩ chiến đấu.
Các tướng lĩnh chỉ huy.
Nhân dân cùng giữ vững hậu phương.
Trần Hưng Đạo là biểu tượng, nhưng phía sau biểu tượng ấy là sức mạnh của cả cộng đồng.
Đó chính là ý nghĩa sâu sắc nhất của Bạch Đằng.
Ngày nay, đứng trước một dòng sông yên bình, chúng ta có thể không nhìn thấy những gì đã xảy ra.
Nhưng lịch sử nằm trong ký ức của con người.
“Hoa lửa” không phải là ngọn lửa của chiến tranh.
Đó là ngọn lửa của lòng tự hào.
Là sự biết ơn.
Là trách nhiệm giữ gìn hòa bình.
Và là niềm tin rằng mỗi thế hệ đều có thể làm điều có ích cho đất nước.
Bạch Đằng hôm nay bình yên.
Nhưng ký ức về Trần Hưng Đạo vẫn như một ngọn lửa âm thầm bên dòng sông.
Một ngọn lửa không tắt theo thời gian.



