Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHIM CẮT SỐ 2 GIỮA TRỜI XANH

Đồng Tháp10/08/2026ĐOÀN TRƯỜNG THPT LÊ QUÝ ĐÔN (Đoàn xã Nghĩa Trung)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gần chín giờ sáng ngày 30 tháng 4 năm 1967, sân bay Nội Bài vang lên tiếng còi báo động. Trong căn phòng trực chiến, phi công Nguyễn Văn Cốc nhanh chóng đội mũ bay, kiểm tra dù và chạy về phía chiếc MiG-21 đang chờ sẵn.

Một ngày trước đó, biên đội trưởng Nguyễn Ngọc Độ đã dặn anh:

– Ngày mai chúng ta trực chiến. Cốc phải thật bình tĩnh, nắm chắc đội hình địch và chỉ nổ súng khi thời cơ thuận lợi nhất.

Nguyễn Văn Cốc gật đầu. Là phi công bay ở vị trí số 2, nhiệm vụ quan trọng nhất của anh là bảo vệ số 1, quan sát phía sau và phát hiện máy bay địch. Thế nhưng, trong lòng người phi công trẻ vẫn âm thầm cháy lên khát vọng được trực tiếp chiến đấu, bảo vệ bầu trời quê hương.

Tuổi thơ của Nguyễn Văn Cốc gắn với những mất mát do chiến tranh. Khi anh mới lên bốn tuổi, cha và chú ruột cùng nhiều cán bộ Việt Minh tại quê nhà Bích Sơn, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang bị quân Pháp sát hại. Những đêm thơ ấu, hai anh em thường hỏi mẹ bao giờ cha trở về. Người mẹ đau lòng chỉ lên bầu trời đầy sao, bảo các con hãy đếm hết những ngôi sao rồi cha sẽ về.

Cậu bé Cốc đếm mãi, nhưng cha vẫn không trở lại.

Có lẽ từ những đêm ấy, bầu trời đã trở thành một phần đặc biệt trong cuộc đời anh. Năm 1961, Nguyễn Văn Cốc nhập ngũ, trải qua nhiều vòng tuyển chọn nghiêm ngặt rồi được cử sang Liên Xô học lái máy bay. Sau khi về nước, anh tiếp tục chuyển loại sang MiG-21 và trở thành phi công của Đoàn Không quân Sao Đỏ.

Mệnh lệnh cất cánh vang lên. Hai chiếc MiG-21 lao nhanh trên đường băng rồi vút lên không trung. Biên đội bay về hướng Hòa Bình – Sơn La, nơi những tốp máy bay Mỹ đang tiến vào đánh phá miền Bắc.

Từ độ cao khoảng bốn nghìn mét, Nguyễn Văn Cốc phát hiện bốn chiếc F-105 màu đen đang bay phía dưới. Chúng giữ đội hình hình thang, phía sau là nhiều máy bay cường kích mang bom.

Qua vô tuyến điện, tiếng Nguyễn Ngọc Độ vang lên:

– Vứt thùng dầu phụ, chuẩn bị công kích!

Hai chiếc MiG-21 lập tức tăng tốc. Biên đội trưởng lao xuống trước, khóa mục tiêu rồi phóng tên lửa. Một chiếc F-105 bùng cháy. Đội hình đối phương hoảng loạn, chưa kịp phát hiện chiếc MiG-21 thứ hai đang áp sát từ phía sau.

Nguyễn Văn Cốc giữ chắc cần lái. Khoảng cách giữa anh và mục tiêu rút ngắn từng giây. Trong buồng lái nóng bỏng, tiếng động cơ hòa cùng nhịp tim dồn dập.

– Cốc, tốt rồi đấy! Bắn đi! – tiếng biên đội trưởng vang lên.

Tín hiệu bắt nhiệt xuất hiện. Nguyễn Văn Cốc bình tĩnh nhấn cò. Quả tên lửa rời khỏi cánh máy bay, lao thẳng về phía chiếc F-105. Một quầng lửa đỏ rực bùng lên giữa trời xanh.

– Cháy rồi! – tiếng Nguyễn Ngọc Độ reo vang.

Không có thời gian để vui mừng, hai phi công nhanh chóng thoát ly, tập hợp đội hình và trở về sân bay an toàn. Đó là chiến thắng đầu tiên mở đầu cho chuỗi chiến công đặc biệt của Nguyễn Văn Cốc.

Trong hai năm chiến đấu, ông bắn rơi chín máy bay Mỹ, trong đó sáu chiếc bị tiêu diệt khi ông bay ở vị trí số 2. Cách đánh táo bạo ấy đã thay đổi quan niệm chiến thuật đương thời: người bay số 2 không chỉ bảo vệ biên đội trưởng mà còn có thể chủ động chớp thời cơ tiêu diệt đối phương. Đồng đội trìu mến gọi ông là “Chim cắt số 2”.

Năm 1969, Chủ tịch Hồ Chí Minh gặp và biểu dương Nguyễn Văn Cốc tại Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua của Quân chủng Phòng không – Không quân. Khi biết người phi công trẻ đã bắn rơi chín máy bay và được tặng chín huy hiệu, Bác nắm tay ông, mong muốn Quân chủng có thêm nhiều người chiến sĩ dũng cảm như thế.

Từ cậu bé từng ngồi đếm sao chờ cha trở về, Nguyễn Văn Cốc đã trở thành người bảo vệ bầu trời Tổ quốc. Những cánh bay năm xưa nhắc thế hệ hôm nay rằng chiến thắng được tạo nên không chỉ bằng lòng dũng cảm, mà còn bằng sự bình tĩnh, sáng tạo, tinh thần đồng đội và tình yêu đất nước sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn