“CHIM SƠN CA” CỦA TIỂU ĐỘI
Trần Thị Hường lớn lên trong hoàn cảnh thiếu thốn tình cảm gia đình nhưng luôn giữ được sự hồn nhiên, vui vẻ. Có giọng hát hay, Hường trở thành “chim sơn ca” của Tiểu đội. Giữa những ngày bom đạn, tiếng hát của chị mang đến niềm vui và sự lạc quan cho đồng đội.

Trần Thị Hường sinh ra trong một gia đình có hoàn cảnh đặc biệt. Cha chị là Vệ quốc quân, hy sinh năm 1953. Khi cha mất, Hường mới lên bốn tuổi. Sau đó, chị được bà ngoại và cậu mợ chăm sóc, nuôi dưỡng.
Dù tuổi thơ thiếu thốn tình cảm của cha mẹ, Hường vẫn lớn lên hồn nhiên, vui vẻ và giàu tình cảm. Đặc biệt, chị có giọng hát hay. Trong Tiểu đội và Đại đội, Hường được mọi người gọi bằng cái tên thân thương: “chim sơn ca”.
Sau những giờ lao động trên trận địa, chị cùng đồng đội quây quần hát múa, diễn kịch. Phong trào văn nghệ giữa chiến trường khi ấy không chỉ giúp mọi người thư giãn mà còn tiếp thêm tinh thần lạc quan để vượt qua những ngày tháng ác liệt.
Hường trở thành một trong những hạt nhân văn nghệ của đơn vị. Tiếng hát của cô gái trẻ vang lên giữa những ngày bom đạn, cùng tiếng hát của đồng đội tạo nên một đời sống tinh thần đặc biệt của thanh niên xung phong.
Nhưng Hường không có cơ hội chờ đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất. Ngày 24/7/1968, chị cùng chín nữ thanh niên xung phong hy sinh tại Ngã ba Đồng Lộc.
Tuổi xuân của “chim sơn ca” dừng lại giữa mùa hè năm ấy, nhưng câu chuyện về tiếng hát và tinh thần lạc quan của chị vẫn còn được nhắc nhớ.



