Chín năm đằng đẵng không một lá thư
Tôi ở lại làng, vừa nuôi con vừa làm liên lạc cho du kích.
Tôi tiễn chồng đi Vệ quốc đoàn năm 1946, khi ấy tôi vừa mang thai đứa con đầu lòng. Tôi ở lại làng, vừa nuôi con vừa làm liên lạc cho du kích. Chín năm đằng đẵng không một lá thư, nhiều đêm cứ ôm con khóc thầm tưởng ông ấy đã hy sinh. Mùa đông năm 54, đang nhổ mạ ngoài đồng thì nghe tiếng người gọi tên. Quay lại, thấy ông ấy mặc áo trấn thủ cộc tay, gầy rộc đi, mỉm cười đứng trên bờ ruộng. Giây phút ấy, trời đất như quay cuồng.


