CHÍN PHÚT CUỐI CÙNG VÀ LỜI THỀ BẤT TẬN - NGUYỄN VĂN TRỖI

Tháng 5 năm 1964, không khí chiến tranh ở Sài Gòn leo thang căng thẳng. Hay tin Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara sang thị sát miền Nam Việt Nam, người công nhân điện trẻ tuổi Nguyễn Văn Trỗi cùng đồng đội trong biệt động Sài Gòn nhận nhiệm vụ gài mìn tại cầu Công Lý để ám sát tên trùm chiến tranh này.
Kế hoạch diễn ra vô cùng tỉ mỉ, nhưng vào phút chót, do có kẻ phản bội, anh Trỗi bị địch bắt ngay tại trận địa. Trong nhà giam, chính quyền Sài Gòn và cố vấn Mỹ đã dùng những trận đòn tra tấn tàn khốc nhất hòng buộc anh khai ra tổ chức biệt động. Tuy nhiên, đáp lại sự man rợ của kẻ thù chỉ là sự im lặng kiên cường và thái độ bình thản của người thợ điện 24 tuổi.
Sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, tại sân sau khám Chí Hòa, địch đưa anh ra thi hành án tử hình nhằm đe dọa phong trào đấu tranh của nhân dân. Chúng mời đông đảo phóng viên báo chí trong và ngoài nước đến chứng kiến. Thế nhưng, chính sự xuất hiện của báo chí đã biến nơi đây thành một diễn đàn lên án đế quốc. Anh Trỗi bước ra pháp trường với phong thái tự tin, hiên ngang, đôi mắt sáng quắc. Anh từ chối tấm khăn bịt mắt và giật phắt chiếc băng đen ra, giơ cao hai tay bị trói và hô lớn trước họng súng kẻ thù:
"Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!"
Chín phút cuối cùng của Nguyễn Văn Trỗi tại pháp trường đã làm chấn động truyền thông thế giới thời bấy giờ, trở thành biểu tượng anh hùng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước.
Tên của anh giờ đây đã được khắc ghi trang trọng trên cầu Nguyễn Văn Trỗi (Đà Nẵng), đường Nguyễn Văn Trỗi — đại lộ huyết mạch nối liền sân bay Tân Sơn Nhất với trung tâm TP.HCM, cùng vô số mái trường Nguyễn Văn Trỗi ngập tràn tiếng cười học sinh trên khắp mọi miền Tổ quốc.



