Chín phút hiên ngang” Nguyễn Văn Trỗi
Chín phút hiên ngang” Nguyễn Văn Trỗi
Trường: THPT Trảng Bàng, phường Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh Lớp : 11A2 Họ và tên HS: Nguyễn Như Phụng Tên bài viết: “Chín phút hiên ngang” Nguyễn Văn Trỗi Nội dung: Nguyễn Văn Trỗi là chiến sĩ biệt động nội thành dũng cảm, một thanh niên công nhân tiêu biểu cho ý chí độc lập tự do, trung thành tuyệt đối với lý tưởng của Đảng. Ngày 17/10/1964, Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam truy tặng đồng chí danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Hoàn cảnh gia đình nghèo khó, mẹ mất sớm, anh phải một mình vào Sài Gòn làm thợ điện kiếm sống từ năm 15 tuổi. Tại đô thị sào huyệt của địch, chứng kiến cảnh lính Mỹ ngang tàn giày xéo quê hương và sự bất công của chế độ tay sai, anh sớm giác ngộ cách mạng. Năm 1963, anh chính thức trở thành chiến sĩ thuộc đơn vị biệt động vũ trang số 65 của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam. Trong quá trình hoạt động, anh luôn nêu cao tinh thần kỷ luật, giữ bí mật tuyệt đối và sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ gian khổ nhất. Tháng 5/1964, nắm được nguồn tin tình báo về việc phái đoàn quân sự cao cấp do Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara dẫn đầu sẽ đến Nam Việt Nam thị sát tình hình, tổ chức quyết định vạch kế hoạch tiêu diệt tên trùm chiến tranh này. Mặc dù mới lập gia đình được hơn mười ngày, đồng chí Nguyễn Văn Trỗi vẫn xung phong nhận nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: Đặt mìn tại cầu Công Lý (trên trục đường từ sân bay Tân Sơn Nhất về trung tâm Sài Gòn). Tối ngày 9/5/1964, khi đang tiến hành gài quả mìn nặng 8kg dưới gầm cầu, do có kẻ phản bội chỉ điểm, đồng chí sa vào tay giặc. Địch đưa anh về Tổng nha Cảnh sát, dùng những đòn tra tấn tàn bạo nhất bằng điện, đánh đập dã man ngày đêm. Chúng còn đem vợ anh ra dụ dỗ, dọa nạt, nhưng Nguyễn Văn Trỗi vẫn kiên trung cắn răng chịu đựng, không xưng khai nửa lời bảo vệ cơ sở cách mạng. Bất lực trước khí phách của người cộng sản trẻ tuổi, tòa án quân sự chính quyền Sài Gòn đã kết án tử hình đồng chí. Sáng ngày 15/10/1964, địch đưa Nguyễn Văn Trỗi ra xử bắn tại trường bắn khám Chí Hòa. Tại pháp trường, khi giặc định bịt mắt anh bằng băng đen, anh giật phắt ra và dõng dạc nói: "Không, phải để tôi nhìn mảnh đất này, mảnh đất thân yêu của tôi!". Chín phút cuối cùng đối diện với họng súng, anh biến pháp trường thành diễn đàn vạch trần tội ác đế quốc Mỹ và tay sai, nhắc nhở đồng bào tiếp tục chiến đấu. Trước khi ngã xuống, đồng chí hô vang ba lần: "Hồ Chí Minh muôn năm!". Khí phách lẫm liệt đó đã làm chấn động lương tri toàn thế giới, dấy lên phong trào đấu tranh phản chiến mạnh mẽ chưa từng có.



