Bài viết

" CHÍN THẰNG CHẮC CHẮN CÓ MỘT THẰNG VỀ VỚI MẸ "- MẸ NGUYỄN THỊ THỨ

Tác giả: Nguyễn Thị Quỳnh Anh Lớp: K15A.SPVAN Trường Đại Học Hải Dương

Đà Nẵng17/08/2026phường Chí Linh (Phường Chí Linh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam, có những mất mát lớn đến mức khó có thể diễn tả bằng lời. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ là một trong những biểu tượng tiêu biểu nhất cho sự hy sinh ấy. Mẹ sinh năm 1904, quê tại xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Suốt cuộc đời, mẹ đã trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt và chịu đựng những mất mát mà ít người có thể tưởng tượng: chín người con, một người con rể và hai cháu ngoại của mẹ đã hy sinh trong các cuộc kháng chiến. Bản thân mẹ cũng từng chịu thương tích do bom đạn chiến tranh. Chính những mất mát ấy đã khiến hình ảnh của mẹ trở thành biểu tượng thiêng liêng về sự hy sinh của các bà mẹ Việt Nam cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Ngay từ những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, gia đình mẹ đã có người tham gia cách mạng. Các con của mẹ lần lượt rời quê hương, tham gia lực lượng kháng chiến. Trong hoàn cảnh chiến tranh, mẹ vừa lao động sản xuất, vừa âm thầm nuôi giấu, che chở và giúp đỡ cán bộ cách mạng. Ngôi nhà của mẹ không chỉ là nơi sinh sống của một gia đình mà còn trở thành một địa điểm gắn với hoạt động cách mạng ở địa phương. Mẹ hiểu rằng mỗi người con ra đi đều có thể không trở về, nhưng vẫn động viên các con hoàn thành nhiệm vụ đối với đất nước.

Đến cuộc kháng chiến chống Mỹ, sự hy sinh của gia đình mẹ càng trở nên lớn lao. Những người con lần lượt lên đường chiến đấu. Có người tham gia bộ đội, có người hoạt động trong lực lượng cách mạng địa phương, có người làm công tác giao liên, phục vụ chiến trường. Trong những năm chiến tranh, mẹ luôn sống trong tâm trạng chờ đợi tin con. Mỗi lần có người trở về, đó là niềm vui; nhưng cũng có những lần người đưa tin đến lại mang theo tin dữ. Từng người con của mẹ lần lượt hy sinh, để lại những khoảng trống không gì bù đắp được trong căn nhà nhỏ.

Nỗi đau ấy không diễn ra chỉ một lần. Mẹ phải chịu đựng mất mát lặp đi lặp lại trong suốt nhiều năm. Người mẹ nào cũng mong con mình được bình an trở về, nhưng với mẹ Thứ, chiến tranh đã lấy đi gần như cả thế hệ con cháu. Có những người con hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp lập gia đình, chưa kịp tận hưởng một cuộc sống bình thường. Có người con đã có gia đình nhưng rồi cũng mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi sự hy sinh lại để lại một nỗi đau mới trong lòng người mẹ.

Không chỉ mất các con, mẹ còn mất con rể và các cháu ngoại. Bởi vậy, câu chuyện của mẹ không chỉ là câu chuyện về một gia đình có nhiều người hy sinh mà còn phản ánh sự mất mát của biết bao gia đình Việt Nam trong chiến tranh. Mỗi người con ngã xuống là một phần máu thịt của mẹ; mỗi người cháu ra đi là một phần hy vọng của những năm tháng cuối đời. Nhưng mẹ vẫn cố gắng đứng vững, bởi mẹ hiểu rằng những người thân của mình đã hy sinh vì một mục tiêu lớn hơn: độc lập và thống nhất đất nước.

Một điều đặc biệt trong cuộc đời mẹ là mẹ không chỉ là người có nhiều thân nhân hy sinh mà chính mẹ cũng từng trực tiếp chịu hậu quả của chiến tranh. Bom đạn đã gây thương tích cho mẹ, nhưng không thể đánh gục ý chí của người phụ nữ đã trải qua quá nhiều mất mát. Mẹ tiếp tục sống, tiếp tục chịu đựng và trở thành chỗ dựa tinh thần cho gia đình.

Sau ngày đất nước thống nhất, khi hòa bình trở lại, những căn nhà từng đầy tiếng nói cười của con cháu lại trở nên vắng lặng. Đối với nhiều người, chiến tranh kết thúc là ngày vui; nhưng đối với những người mẹ có nhiều con hy sinh như mẹ Thứ, hòa bình cũng là lúc những mất mát hiện lên rõ ràng hơn. Những người con đã không trở về để nhìn thấy đất nước thống nhất, không được chứng kiến cuộc sống thanh bình mà họ đã hy sinh để giành lấy.

Năm 1994, mẹ Nguyễn Thị Thứ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Danh hiệu ấy là sự ghi nhận đối với những hy sinh vô cùng to lớn của mẹ và gia đình. Nhưng có lẽ không một tấm bằng hay huân chương nào có thể bù đắp được những người con mà mẹ đã mất. Điều còn lại chính là sự tri ân của các thế hệ sau đối với người mẹ đã hiến dâng gần như cả cuộc đời cho đất nước.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ qua đời năm 2010, hưởng thọ 106 tuổi. Mẹ ra đi sau khi đã chứng kiến đất nước hòa bình, thống nhất và đổi thay. Nhưng câu chuyện về mẹ vẫn tiếp tục được nhắc lại. Hình ảnh mẹ trở thành nguồn cảm hứng để xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam. Công trình này không chỉ tôn vinh riêng mẹ Nguyễn Thị Thứ mà còn là biểu tượng chung cho hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã có con hy sinh trong các cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc.

Ngày nay, khi đứng trước tượng đài mẹ, người ta không chỉ nhìn thấy hình ảnh một người phụ nữ Quảng Nam mà còn nhìn thấy hình bóng của biết bao người mẹ Việt Nam. Họ đã tiễn chồng, tiễn con, tiễn cháu ra trận; nhiều người chờ đợi cả đời nhưng không bao giờ được nhìn thấy người thân trở về. Những người mẹ ấy đã âm thầm chịu đựng nỗi đau riêng để đất nước có được ngày hòa bình.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ vì thế không chỉ là một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng với những con số về sự hy sinh. Mẹ là biểu tượng của tình mẫu tử, của lòng yêu nước và của sự hy sinh thầm lặng. Chín người con, một người con rể và hai cháu ngoại của mẹ đã nằm lại trong chiến tranh; còn mẹ mang theo nỗi đau ấy suốt hơn một thế kỷ cuộc đời. Câu chuyện của mẹ nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng hòa bình không tự nhiên mà có; phía sau cuộc sống bình yên là sự hy sinh của biết bao người lính và đặc biệt là những người mẹ đã lặng lẽ hiến dâng những người thân yêu nhất của mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn