Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHÍNH TRỊ VIÊN NGUYỄN VIẾT XUÂN: TIẾNG HÔ VANG VỌNG TRỜI TÂY BẮC

CHÍNH TRỊ VIÊN NGUYỄN VIẾT XUÂN: TIẾNG HÔ VANG VỌNG TRỜI TÂY BẮC

Phú Thọ24/08/2026Liên Chi Đoàn Khoa Răng Hàm Mặt (Trường Đại học Y Dược - ĐHTN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHÍNH TRỊ VIÊN NGUYỄN VIẾT XUÂN: TIẾNG HÔ VANG VỌNG TRỜI TÂY BẮC

Giữa bầu trời Quảng Bình rực lửa những năm tháng chống Mỹ, khi máy bay địch quần thảo như những đàn quạ đen gieo rắc cái chết, có một tiếng hô đã trở thành mệnh lệnh thiêng liêng, thành lời thề quyết tử. Đó là tiếng hô của Nguyễn Viết Xuân, người chính trị viên đại đội pháo cao xạ, người đã biến khẩu đội của mình thành pháo đài thép không gì công phá nổi.

Trong trận chiến ác liệt năm 1964, một loạt bom địch đã hất tung công sự, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng, chân phải dập nát, máu nhuộm đỏ cả bệ pháo. Nỗi đau thể xác tột cùng không làm anh gục ngã, ngược lại, nó càng thổi bùng lên ngọn lửa căm thù. Anh yêu cầu đồng đội cắt bỏ phần chân bị dập, nén đau đớn để tiếp tục chỉ huy. Giữa tiếng gầm rú của phản lực cơ, tiếng hô của anh vang lên dõng dạc, át cả tiếng bom rền: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".

Câu nói ấy như một luồng điện chạy qua lồng ngực mỗi chiến sĩ, xua tan mọi sợ hãi, biến mỗi nòng pháo thành mũi tên của thần công lý. Anh đã ngã xuống ngay trên mâm pháo, nhưng tư thế lẫm liệt ấy đã trở thành tượng đài bất tử. Lời hô "Nhằm thẳng quân thù mà bắn" đã trở thành khẩu hiệu hành động của toàn quân chủng Phòng không - Không quân, là kim chỉ nam cho mọi thế hệ chiến sĩ: Dù trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất, hãy luôn giữ vững ý chí tiến công, không bao giờ lùi bước.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn