Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHÍNH TRỊ VIÊN PHÓ LÊ ĐẮC THUẬN

CHÍNH TRỊ VIÊN PHÓ LÊ ĐẮC THUẬN

Hưng Yên07/12/2025Trần Thị Dinh - PBT (Phóng Viên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CHÍNH TRỊ VIÊN PHÓ LÊ ĐẮC THUẬN

Lê Đắc Thuận sinh năm 1922 tại Thanh Oai, Hà Đông. Từ nhỏ, Thuận đã được cha – một nhà nho yêu nước – dạy chữ và hun đúc tinh thần chống áp bức. Khi thực dân Pháp tái chiếm Hà Nội, Thuận lập tức tham gia đoàn thanh niên cứu quốc, rồi vào bộ đội năm 1946. Nhờ khả năng nói chuyện thuyết phục, am hiểu tâm lý và luôn gương mẫu, ông được phân công làm Chính trị viên phó Đại đội 3, Trung đoàn 102.

Trong chiến dịch Việt Bắc 1947, Thuận vừa trực tiếp chiến đấu, vừa là người củng cố tinh thần chiến sĩ trong những giờ phút khó khăn nhất. Khi quân Pháp mở cuộc tấn công quy mô lớn vào Phủ Thông, nhiều chiến sĩ trẻ hoang mang. Thuận đã đứng trên ụ đất, giữa tiếng súng nổ, hô lớn: “Địch còn sống tới đâu, ta giữ rừng tới đó!” Câu nói ấy trở thành khẩu hiệu truyền lửa cho cả đại đội. Nhờ tinh thần kiên cường ấy, đại đội đã chặn đứng đợt tiến công, giữ vững trận địa then chốt.

Đến năm 1951, Thuận được điều về làm Chính trị viên phó Tiểu đoàn 47. Ông thường xuyên giảng bài chính trị trong lán rừng, sử dụng ví dụ giản dị, dễ hiểu, làm cho chiến sĩ – đa phần là nông dân – cảm thấy gần gũi và dễ tiếp thu. Thuận đặc biệt chú trọng xây dựng đoàn kết nội bộ, xử lý mâu thuẫn giữa các chiến sĩ một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

Trong chiến dịch Hòa Bình, ông trực tiếp tham gia trận đánh Mường Rể, dù nhiệm vụ chính là công tác tư tưởng. Khi đại đội trưởng hy sinh, Thuận lập tức cầm cờ dẫn đầu mũi xung phong, vừa chiến đấu vừa động viên bộ đội. Trận đó, tiểu đoàn giữ vững được phòng tuyến suốt 12 giờ đồng hồ, góp phần ngăn quân địch mở rộng bàn đạp. Thuận được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Ba.

Năm 1954, tại Điện Biên Phủ, ông chăm sóc tâm lý chiến sĩ rất tốt. Biết nhiều chiến sĩ trẻ nhớ nhà hoặc sợ pháo binh địch, Thuận tổ chức các buổi kể chuyện, viết thư tập thể, hát cho nhau nghe ngay trong chiến hào. Khi đánh đồi Độc Lập, ông đi sát mũi xung kích, hô khẩu hiệu và kéo từng chiến sĩ bị thương ra khỏi hỏa điểm. Sau chiến dịch, Thuận được phong tặng danh hiệu Chiến sĩ thi đua cấp Trung đoàn, tiếp tục giữ chức Chính trị viên phó đến khi chiến tranh kết thúc.

Ông được đồng đội nhớ mãi như người “giữ ngọn lửa” giữa thời chiến – kiên định, nhân ái và đầy nhiệt huyết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn