CHÍNH VIỄN – NHÁT CUỐC ĐÀO HÀO VÀ NHỮNG MÙA HOA LỬA
Gác lại tuổi thanh xuân, chú Biện Công Viễn (tên thường gọi Chính Viễn) đã lên đường theo tiếng gọi non sông vào năm 1978. Từ một người lính quân số chuyển sang quân y, chú không chỉ trực tiếp phục vụ chiến đấu mà còn là người góp sức đào nên những con đường máu lửa – những chiến hào bảo vệ đồng đội và Tổ quốc.
Trong dòng chảy của lịch sử, có những người lính đã dành trọn thanh xuân để viết nên những trang sử oai hùng cho dân tộc. Một trong những "nhân chứng sống" ấy chính là chú Biện Công Viễn, người con sinh ngày 26/12/1959, mà anh em đồng đội vẫn thân thương gọi bằng cái tên Chính Viễn.
Năm 1978, khi cuộc chiến biên giới Tây Nam bắt đầu căng thẳng, chú Chính Viễn chính thức nhập ngũ. Những ngày đầu, chú làm bên quân số, nhưng với tâm thế muốn đóng góp nhiều hơn cho sức khỏe và sự sinh tồn của anh em trên chiến trường, chú đã chủ động xin chuyển sang làm quân y. Đây là một bước ngoặt quan trọng, đưa chú đến gần hơn với những lằn ranh sinh tử, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Ký ức về "thời hoa lửa" của chú không chỉ có màu xanh áo lính mà còn là những tháng ngày gian khổ tột cùng. Chú bồi hồi nhớ lại những bữa cơm thiếu thốn, nơi mà hạt bo bo, cá khô trở thành món ăn chủ đạo "trừ cơm" qua ngày. Dưới cái nắng cháy da hay những cơn mưa rừng xối xả, chú cùng đồng đội không chỉ cầm súng mà còn cầm xẻng, trực tiếp đào giao thông hào, chiến hào xuyên đêm để củng cố trận địa. Mỗi nhát cuốc xuống đất không chỉ là mồ hôi, mà còn là ý chí quyết tâm giữ vững từng tấc đất quê hương.
Với chú Chính Viễn, nhiệm vụ quân y và phục vụ chiến đấu luôn song hành. Chú vừa là người chăm sóc vết thương cho đồng đội, vừa là người lính bám trụ chiến hào, đối mặt với họng súng quân thù. Những mét giao thông hào ấy chính là sợi dây liên kết giữa tiền tuyến và hậu phương, là nơi che chở cho bao sinh mạng trước làn mưa bom bão đạn.
Thông điệp vàng gửi gắm
Giữa lằn ranh sinh tử, chú Chính Viễn và đồng đội đã viết nên định nghĩa về lòng yêu nước bằng chính đôi bàn tay chai sần vì đào hào và những cơn đói cồn cào bên bát cơm bo bo. Thông điệp mà chú muốn trao lại cho lớp trẻ không nằm ở những lời giáo điều, mà nằm ở tinh thần: Hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã lấy thân mình làm gạch đá, lấy máu xương làm chiến hào để bảo vệ sự bình yên cho Tổ quốc.


