Cựu chiến binh

CHÍNH VIỄN – NHỮNG NHÁT CUỐC TRÊN CHIẾN HÀO

Nhìn lại những năm tháng gian khó ấy, chú Chính Viễn và đồng đội đã viết nên câu chuyện về lòng yêu nước bằng chính mồ hôi, công sức và cả những hy sinh thầm lặng của mình.

Vĩnh Long10/03/2026BCH Liên Chi Đoàn Khoa KTCN (Đoàn trường Đại học Cửu Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện về chiến tranh không nằm trong sách vở, mà được lưu giữ trong ký ức của những người đã từng đi qua “mùa hoa lửa”. Câu chuyện của chú Biện Công Viễn, sinh ngày 26/12/1959, người mà đồng đội vẫn quen gọi là Chính Viễn, là một trong những câu chuyện như thế. Năm 1978, khi cuộc chiến ở biên giới Tây Nam trở nên căng thẳng, chàng thanh niên trẻ Chính Viễn đã rời mái nhà thân quen để lên đường nhập ngũ. Tuổi thanh xuân vừa bắt đầu, nhưng trước tiếng gọi của Tổ quốc, chú sẵn sàng khoác lên mình màu áo lính. Những ngày đầu trong quân đội, chú được phân công làm công tác quân số. Nhưng rồi khi chứng kiến đồng đội bị thương sau mỗi trận chiến, chú cảm thấy mình có thể làm nhiều hơn thế. Chú xin chuyển sang làm quân y – công việc đòi hỏi sự bình tĩnh, trách nhiệm và lòng nhân ái giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Chiến trường khi ấy không chỉ có tiếng súng. Đó còn là những ngày dài thiếu thốn và gian khổ. Chú Viễn vẫn nhớ như in những bữa cơm đạm bạc chỉ có bo bo và cá khô. Với người lính khi ấy, chỉ cần có thứ gì đó để “trừ cơm” qua ngày đã là may mắn. Nhưng gian khổ nhất không phải là cái đói. Đó là những đêm dài đào hào giữa chiến trường. Dưới cái nắng cháy da ban ngày hay những cơn mưa rừng nặng hạt ban đêm, chú cùng đồng đội vẫn thay nhau cầm cuốc, cầm xẻng đào giao thông hào, chiến hào. Đất đá cứng, tay phồng rộp, nhưng không ai dừng lại. Mỗi nhát cuốc không chỉ để đào đất, mà còn để dựng nên bức tường bảo vệ sự sống của cả đơn vị. Chú vừa là người băng bó vết thương cho đồng đội, vừa là người lính trực tiếp tham gia xây dựng trận địa. Những con hào ngoằn ngoèo trên mặt đất khi ấy giống như những mạch máu nối liền các vị trí chiến đấu. Nhờ có chúng, người lính có thể di chuyển an toàn hơn trước làn mưa bom bão đạn. Thời gian trôi qua, chiến tranh lùi lại phía sau. Nhưng những ký ức về những ngày tháng ấy vẫn còn nguyên vẹn trong lòng người lính năm xưa. Khi nhắc lại những năm tháng “hoa lửa”, chú Chính Viễn không nói nhiều về chiến công. Điều chú nhớ nhất lại là những nhát cuốc đào hào cùng đồng đội, những bữa cơm giản dị và tình đồng chí gắn bó giữa chiến trường. Chú thường nói với lớp trẻ rằng: hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được xây dựng từ những giọt mồ hôi, những tháng ngày đói khổ và cả sự hy sinh của biết bao người lính. Vì thế, điều quan trọng nhất mà thế hệ trẻ cần làm là sống xứng đáng với quá khứ ấy – sống có trách nhiệm, biết trân trọng hòa bình và góp sức xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHÍNH VIỄN – NHỮNG NHÁT CUỐC TRÊN CHIẾN HÀO | Câu chuyện thời hoa lửa