Chợ Cao Lãnh
ở p.2, Tp.CL.
Khoảng năm 1818, tại vườn quýt của ông bà Đỗ Công Tường (Câu Lãnh) hình thành chợ tự phát, gọi là chợ Vườn Quýt, chợ Ông Câu hoặc chợ Câu Lãnh (lâu ngày nói trại thành “Cao Lãnh”). Chợ ngày càng sung túc, nhiều người dựng mái tre lá để mua bán, dần dần cất thêm phố. Đến cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX có phố xây gạch, lợp ngói, có sân chợ và hai nhà lồng (trên đường Hùng Vương ngày nay, khu vực này vẫn còn có người gọi là “chợ cũ Cao Lãnh”).
Khi Pháp chiếm Cao Lãnh (1863), phía sau chợ Cao Lãnh là đồn binh và nhà việc Mỹ Trà. Bên kia sông (bờ Hòa An), Pháp xây dinh Cò Tây và dinh quận Cao Lãnh. Dưới bến dinh quận có cầu gỗ kiểu "kỳ tam sơn" qua chợ Cao Lãnh. Chợ Cao Lãnh dần dần có đường trải nhựa, có cầu đúc bắc qua sông, có nhà thương, nhà máy đèn, nhà dây thép, bến tàu, bến xe, sân banh, khách sạn,...
Chợ Cao Lãnh chứng kiến lễ truy điệu cụ Phan Chu Trinh (1926), cuộc biểu tình của nhân dân đòi hoãn thuế thân (1930), cuộc khởi nghĩa giành chánh quyền (25/8/1945), bộ đội ta tập kết chuyển quân ra Bắc (8/1954), cuộc đấu tranh chánh trị (5/3/1961),...
Khoảng năm 1964, chánh quyền T.Kiến Phong lập chợ Cao Lãnh mới ở sân banh. Nhà lồng chợ mới giống cái mỏ neo nên còn gọi là chợ Mỏ Neo, phía trước có 4 dãy ki-ốt (2 dãy đầu lưng nhau), hai dãy phố ở hai bên, phía sau là bến xe đò.
Năm 1994, xây dựng nhà lồng chợ mới hai tầng (cg. Trung tâm Thương mại). Năm 2003, nhà lồng chợ cũ (chợ Mỏ Neo) hư hỏng nặng phải phá bỏ để xây dựng mới như hiện nay.



