Chờ chồng 30 năm
Ngày chồng ra trận, con trai họ mới được vài tháng tuổi.
Anh nói:
— Em nuôi con nhé. Anh sẽ trở về.
Người vợ chờ.
Năm thứ nhất.
Năm thứ năm.
Năm thứ mười.
Rồi ba mươi năm.
Anh không về.
Đứa con lớn lên, trở thành người trưởng thành.
Một ngày, nó hỏi:
— Mẹ có bao giờ giận bố không?
Bà trả lời:
— Không.
— Vì sao?
Bà nhìn lên bàn thờ:
— Vì bố con đâu có chọn chiến tranh. Bố chỉ muốn bảo vệ đất nước để một ngày các con được sống bình yên.
Người phụ nữ đã chờ gần cả đời.
Nhưng bà không coi đó là sự hy sinh.
Bà nói:
“Đó là phần tình yêu mà mẹ dành cho bố con.”


