Thân nhân liệt sĩ, người có công

CHỜ CHỒNG TRONG NIỀM TIN VÀ HY VỌNG

Tuyên Quang10/08/2026Xã Hùng Đức (Đoàn xã Hùng Đức)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHỜ CHỒNG TRONG NIỀM TIN VÀ HY VỌNG 

Lắng nghe bà Ngô Thị Cử trú tại thôn Khánh Xuân nghẹn ngào kể lại câu chuyện về người chồng đã anh dũng hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Qua từng lời kể, hình ảnh người lính năm xưa hiện lên vừa bình dị, vừa kiên cường — một người chồng, người cha đã gửi lại tuổi thanh xuân và cả mạng sống của mình cho Tổ quốc. Những ký ức đã đi qua hàng chục năm nhưng nỗi nhớ, niềm tự hào và sự mất mát trong lòng người ở lại dường như vẫn còn nguyên vẹn, khiến câu chuyện trở nên vô cùng xúc động.Từ ngày chồng hy sinh, căn nhà trở nên vắng lặng. Không còn tiếng gọi "em ơi!" mỗi khi anh đi làm đồng về. Không còn người chồng ngồi bên bếp lửa kể chuyện đơn vị. Nhưng bà cử không để nỗi đau khiến mình gục ngã.

Bà vẫn làm ruộng, vẫn chăm sóc những người hàng xóm, vẫn động viên những bà mẹ khác có chồng con đang ở chiến trường.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Ngày đất nước thống nhất, bà Cử đứng giữa sân nhà, nghe tiếng loa truyền tin mà nước mắt cứ chảy. Bà nhìn lên bầu trời trong xanh, khẽ nói:

– Chồng ơi, đất nước hòa bình rồi.

Bà biết người chồng của mình sẽ không bao giờ trở về nữa. Nhưng lời hứa năm nào của cuối cùng cũng đã thành hiện thực theo một cách khác: anh không thể trở về để ăn bữa cơm vợ nấu, nhưng anh đã góp một phần tuổi trẻ của mình để đất nước có được những ngày bình yên.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHỜ CHỒNG TRONG NIỀM TIN VÀ HY VỌNG | Câu chuyện thời hoa lửa