Mẹ Việt Nam Anh hùng

“Chờ con bên ngọn lửa ký ức” — Hồi ức một Mẹ Việt Nam anh hùng

Hơn nửa thế kỷ, kể từ ngày con trai đầu hy sinh ở chiến trường, Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Ngụ (108 tuổi, Hà Tĩnh) vẫn ngày ngày lặng lẽ đợi tin con. Mẹ luôn mong trước khi nhắm mắt có thể biết được nơi con mình đã nằm xuống.

Bắc Ninh27/02/2026Hoàng Thu Phương (Đoàn Trường Cao đẳng Công nghệ Việt-Hàn Bắc Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi những làn khói bom của cuộc kháng chiến chống Mỹ dần lùi xa, đất nước thống nhất, nửa thế kỷ trôi qua nhưng ở một góc nhỏ của tỉnh Hà Tĩnh, vẫn còn một bà mẹ già ngày ngày chắp tay trước di ảnh, lặng lẽ chờ mong một bàn tay thân quen sẽ một ngày quay về. Bà Nguyễn Thị Ngụ, sinh năm 1917, là một trong những Mẹ Việt Nam anh hùng — những người phụ nữ đã trao gửi cả trái tim và sinh lực của mình cho đất nước với niềm hy sinh không lời.

Cuộc đời bà gắn bó với lịch sử đất nước như chính những trang biên niên sử đầy hoa lửa. Trong gia đình bà có bảy người con, và ba người trong số đó đã lên đường chiến đấu vì độc lập tự do của Tổ quốc. Người con đầu của bà là liệt sĩ Nguyễn Anh Đường, nhập ngũ ngay từ đợt đầu của cuộc chiến chống Mỹ vào năm 1965 — thời điểm mà cả dân tộc như một khối sắt nung nóng, chuẩn bị đối đầu với những thách thức khốc liệt nhất. Sau một thời gian phục vụ, anh trở về thăm nhà, thăm con gái bé bỏng mới tròn mấy tuần tuổi rồi lại tiếp tục tái ngũ theo lệnh tổng động viên năm 1970. Đó là lần gặp sau cùng giữa cha và con. Năm 1972, Đường hy sinh trên chiến trường Quảng Trị, và đến nay phần mộ anh vẫn chưa được tìm thấy, như một dấu hỏi lớn mãi giày vò trái tim người mẹ già.

Bà Ngụ không phải chỉ là một người mẹ đau khổ – bà là biểu tượng cho cả thế hệ những gia đình Việt Nam rơi vào cảnh chia ly không lời kết. Người con thứ năm, liệt sĩ Nguyễn Hải Tâm, hy sinh năm 1979 khi tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam tại Campuchia. Sau nhiều năm mong ngóng, cuối cùng phần mộ của Tâm cũng được người dân địa phương phát hiện ở nghĩa trang liệt sĩ ở Cần Thơ, và tin vui ấy đến với gia đình sau gần bốn năm kể từ ngày anh ngã xuống. Người con thứ ba là Nguyễn Quốc Việt sau này cũng đã vào thắp hương mộ em. Tuy vậy, vì tuổi cao sức yếu, bà Ngụ vẫn chưa thể chuyến đi tìm mộ để nhìn nơi con yên nghỉ bằng chính đôi mắt của mình.

Một lần nữa, những ký ức đau thương và niềm hy vọng dường như đan xen trong từng nếp nhăn trên khuôn mặt của bà. Hằng đêm, bà vẫn bày biện bàn thờ, thắp hương, thầm gọi tên Đường như thể người con trai năm xưa sẽ thật sự bước vào cổng nhà. Bà nhớ từng cái tên, từng dịp nhận tin dữ, từng khoảnh khắc đứng tiễn con lên đường chiến đấu — những ký ức ấy không bao giờ phai mờ dù thời gian đã chảy qua hơn nửa thế kỷ.

Ngôi nhà nhỏ nơi làng Trẫm Bàng, xã Đức Thọ trở thành nơi lưu giữ những ký ức chiến tranh – không phải bằng tiếng súng hay bản đồ chiến lược, mà bằng những di ảnh, những lá thư xưa cũ, và cái không khí lặng lẽ chờ mong đậm đặc hơn bất kỳ trận đánh nào. Trong khi hàng triệu người Việt Nam sống trong hòa bình và phát triển nhịp nhàng với thời đại mới, bà vẫn giữ niềm tin rằng một ngày nào đó, bà sẽ biết được nơi con trai hy sinh, nhẹ nhàng đặt nén nhang lên mộ phần của anh.

Nỗi đau người mẹ già trải qua không chỉ là mất mát cá nhân, mà còn là lời nhắc nhở sống động về sự hy sinh thầm lặng của hàng vạn gia đình Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Đối với bà Nguyễn Thị Ngụ, tình yêu và lòng trung kiên không hề phai nhạt theo thời gian. Dù đã hơn 100 tuổi, bà vẫn nhớ từng mốc thời gian, từng tên người con, từng ngày nhận tin dữ — như một minh chứng sống động cho tinh thần “đời mẹ trọn vì dân vì nước”.

Câu chuyện của bà chính là bản hùng ca không lời về một thời chiến tranh đau thương mà đầy kiêu hãnh — thời mà những người mẹ như bà đã bỏ lại nửa đời mình bên ngọn lửa chờ con, để hy vọng rằng dù có bao nhiêu năm tháng trôi qua, niềm tin và tình yêu vẫn mãi là ngọn đuốc soi đường cho thế hệ sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn