Cựu Thanh niên xung phong

CHỜ ĐỢI TIẾNG PHÁO ĐẦU NĂM

Câu chuyện hồi tưởng về những đêm chờ đợi tiếng pháo đầu năm – khi thanh niên xung phong vùng Tây Bắc nằm im trên đồi cao, bên hầm trú ẩn, lắng nghe từng tiếng pháo nổ từ xa vọng lại để biết tin chiến thắng, tin hòa bình đang đến gần trong những ngày cuối kháng chiến chống Mỹ cứu nước (1969-1970), dựa trên sự kiện lịch sử thực tế về tinh thần lạc quan, niềm tin sắt son vào thắng lợi của lực lượng thanh niên xung phong địa phương tại vùng Mường Lay - Lai Châu, khi giữa bom đạn vẫn giữ hy vọng qua

Điện Biên28/01/2026NGUYỄN TIẾN THỊNH (Chi đoàn 10A1 THPT TX ML, trường THPT Mường Lay, Đoàn Phường Mường Lay)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn hay ngồi bên đồi Quan Chiên mỗi khi Tết đến, lắng nghe tiếng pháo xa xa mà lòng chợt dâng trào ký ức về những đêm chờ đợi tiếng pháo đầu năm, nơi tuổi trẻ chúng tôi đã nằm im trên đồi cao, bên hầm trú ẩn, tai áp sát đất để nghe từng tiếng nổ mừng chiến thắng giữa khói lửa Tây Bắc. Sinh năm 1946, ở vùng đất Quan Chiên - Na Lay ngày ấy, tôi lớn lên giữa những bản làng ven sông và tiếng pháo Tết quê hương, nghe tiếng mẹ kể chuyện pháo giao thừa và tiếng gọi Tổ quốc từ những buổi họp bản. Năm 1969, khi cuộc tổng tiến công và nổi dậy đang đến gần, tôi tình nguyện gia nhập Đại đội C177 Thanh niên xung phong. Lúc đó tôi 23 tuổi, vai còn quen khiêng gạo nhưng lòng đã nặng trĩu hy vọng ngày nghe tiếng pháo mừng giải phóng.

Những đêm giao thừa giữa chiến tranh, chúng tôi không có pháo hoa, không có mâm cỗ, chỉ có hầm trú ẩn và đồi cao. Ban ngày bom Mỹ rơi dày, ban đêm chúng tôi thay phiên nằm trên đồi, tai áp sát đất, lắng nghe từ xa vọng về tiếng pháo mừng chiến thắng từ các chiến trường miền Nam. Mỗi tiếng nổ là một tin vui, là một hy vọng. Tôi nhớ rõ đêm giao thừa năm 1970, cả đội nằm im trên đồi Quan Chiên, gió lạnh cắt da, sương giá đọng dày trên áo. Chúng tôi thì thầm: “Nghe kìa… tiếng pháo… nghe rõ rồi…”. Tiếng pháo xa xa vọng lại, không liên hồi như Tết quê nhà, nhưng đủ để chúng tôi biết: chiến thắng đang đến gần. Có đồng đội khẽ khóc vì nhớ mẹ, nhớ nhà, nhưng rồi cả đội ôm nhau, hát khẽ bài “Tiến Quân Ca” để át đi nỗi nhớ, để giữ lửa hy vọng.

Gió núi lạnh buốt, sương đêm ướt đẫm áo, nhiều anh em sốt rét run người khi nằm chờ tiếng pháo, chất độc da cam khiến mắt mờ, nhưng chúng tôi vẫn nằm đó, vẫn lắng nghe. Chúng tôi động viên nhau: “Tiếng pháo còn vang, hòa bình còn gần, miền Nam sẽ về”. Những đêm chờ đợi ấy đã giúp chúng tôi giữ vững ý chí, biến nỗi nhớ gia đình thành sức mạnh để tiếp tục đào hầm, lấp hố bom, vận chuyển hàng cho tiền tuyến, chờ ngày tiếng pháo mừng vang khắp non sông.

Đến năm 1970, khi tôi xuất ngũ, mang theo kỷ niệm chương và những vết sẹo chiến tranh, tôi trở về Bản Quan Chiên, thấy đồi vẫn cao, sông vẫn chảy, nhưng biết bao đồng đội đã nằm lại trên những ngọn đồi mà không kịp nghe tiếng pháo mừng năm mới hòa bình. Giờ đây, ở tuổi già, ngồi bên đồi Quan Chiên nghe tiếng pháo Tết vang vọng, tôi kể lại cho con cháu nghe về những đêm chờ đợi ấy. Chúng tôi chỉ là những thanh niên vùng cao bình thường, nhưng đã dùng tai và tim để lắng nghe tiếng pháo, để giữ lửa hy vọng giữa bom đạn. Lực lượng Thanh niên xung phong – những bóng hoa lửa thầm lặng trong đêm chờ đợi tiếng pháo đầu năm – mãi là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam. Tôi mong các cháu sẽ giữ gìn hòa bình hôm nay, noi gương cha anh, để tiếng pháo Tết mãi vui, non sông mãi vững vàng, trường tồn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHỜ ĐỢI TIẾNG PHÁO ĐẦU NĂM | Câu chuyện thời hoa lửa