Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chờ đúng thời cơ

Đêm ấy, đơn vị Cu Nâu ở trong trạng thái chờ đợi. Mọi người đều biết phía trước có thể xảy ra những diễn biến mới, nhưng chưa có lệnh hành động. Vì vậy, ai nấy đều giữ yên lặng, thực hiện đúng phần việc được giao và chờ chỉ huy quyết định. Cu Nâu ngồi bên người đồng đội.

Nghệ An24/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, đơn vị Cu Nâu ở trong trạng thái chờ đợi.

Mọi người đều biết phía trước có thể xảy ra những diễn biến mới, nhưng chưa có lệnh hành động. Vì vậy, ai nấy đều giữ yên lặng, thực hiện đúng phần việc được giao và chờ chỉ huy quyết định.

Cu Nâu ngồi bên người đồng đội.

Người bạn khẽ hỏi:

— Sao chưa có lệnh?

Cu Nâu đáp:

— Chưa đến lúc.

Câu trả lời rất ngắn.

Nhưng sau những tháng ngày trong quân ngũ, Cu Nâu đã hiểu một điều quan trọng: không phải lúc nào nhanh chóng hành động cũng là tốt. Có những lúc phải biết chờ đúng thời điểm và làm theo sự chỉ huy thống nhất.

Tiểu đội trưởng Hòa đi kiểm tra từng người.

Anh nhắc:

— Kiên nhẫn cũng là một phần của kỷ luật. Chưa có lệnh thì không tự ý làm gì.

Cu Nâu gật đầu.

Đêm càng về khuya, không khí càng yên tĩnh.

Có người tranh thủ nghỉ.

Có người kiểm tra lại quân trang.

Có người ngồi nhớ nhà.

Cu Nâu cũng nghĩ về Quỳnh Đôi.

Anh nhớ người cha đã tiễn mình đi, nhớ mái nhà tranh và lời hẹn ngày trở về.

Trong lòng anh có chút nóng ruột, nhưng rồi tự nhắc mình:

“Việc gì cũng phải đúng lúc.”

Gần sáng, lệnh mới được truyền xuống.

Mọi người lập tức tập trung và thực hiện theo hướng dẫn của cán bộ.

Cu Nâu bước đi bình tĩnh hơn trước.

Anh không còn cảm thấy sốt ruột như lúc đầu.

Bởi anh hiểu rằng thời gian chờ đợi không phải thời gian vô ích.

Đó là lúc người lính giữ sức, giữ tinh thần và sẵn sàng cho nhiệm vụ khi thời điểm thích hợp đến.

Sau đó, người bạn nhìn Cu Nâu rồi cười:

— Cậu đoán đúng thật. Chờ một lúc rồi mới có lệnh.

Cu Nâu cũng cười:

— Không phải tôi đoán. Chỉ là phải biết kiên nhẫn.

Tiểu đội trưởng Hòa nghe thấy, gật đầu:

— Đúng. Người lính có bản lĩnh không chỉ biết tiến lên. Còn phải biết khi nào nên chờ, khi nào nên hành động và luôn tuân thủ mệnh lệnh.

Cu Nâu ghi nhớ lời ấy.

Từ một cậu bé từng nóng lòng muốn được cầm súng, anh dần trở thành một người lính hiểu rằng lòng can đảm luôn phải đi cùng sự tỉnh táo.

Đêm chờ đợi ấy trở thành một bài học mà Cu Nâu không bao giờ quên:

Trong những thời khắc khó khăn, kiên nhẫn không phải là yếu đuối. Biết chờ đúng thời cơ cũng là một biểu hiện của bản lĩnh, kỷ luật và trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn