CHỌN Ở LẠI ĐẢO PHÚ QUỐC ĐỂ TIẾP TỤC CHIẾN ĐẤU
Sau cuộc vượt ngục khỏi nhà tù Phú Quốc tháng 10 năm 1968, nhiều chiến sĩ cách mạng đã tình nguyện ở lại đảo để tiếp tục chiến đấu thay vì tìm đường trở về đất liền. Qua lời kể của nhân chứng lịch sử Nguyễn Văn Diệp, câu chuyện góp phần làm sáng rõ tinh thần cống hiến, lòng yêu nước và ý chí kiên cường của thế hệ cha anh trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Tháng 10 năm 1968, sau cuộc vượt ngục đầy táo bạo khỏi nhà tù Phú Quốc, 21 chiến sĩ cách mạng đã băng rừng, lội suối, vượt qua nhiều ngày đói khát và sự truy lùng gắt gao của quân đội Mỹ cùng chính quyền Sài Gòn để tìm đến lực lượng cách mạng đang hoạt động bí mật trên đảo. Đối với nhiều người, thoát khỏi nhà tù đồng nghĩa với việc tìm đường trở về quê hương. Nhưng với những người chiến sĩ cách mạng năm ấy, họ còn có một lựa chọn khác: ở lại tiếp tục chiến đấu.
Theo lời kể của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, sau khi tiếp nhận nhóm tù binh vượt ngục, tổ chức đã đánh giá tình hình trên đảo Phú Quốc và quyết định bố trí nhiều đồng chí ở lại tham gia lực lượng vũ trang địa phương. Đây là quyết định không hề dễ dàng, bởi ai cũng hiểu rằng cuộc sống trên đảo lúc ấy vô cùng gian khổ, quân địch vẫn tổ chức nhiều đợt càn quét nhằm truy bắt những người vượt ngục.
Có người nhiều năm chưa được gặp lại cha mẹ, vợ con. Có người vẫn mang trên mình những vết thương chưa kịp lành sau những trận tra tấn trong nhà tù. Dẫu vậy, khi tổ chức phân công nhiệm vụ, không ai xin rút lui hay mong được ưu tiên trở về đất liền trước.
Đồng chí Nguyễn Văn Diệp nhớ lại rằng, trong suy nghĩ của anh em lúc ấy, đảo Phú Quốc cũng là một phần máu thịt của Tổ quốc. Nếu nơi đây còn cần người chiến đấu thì họ sẵn sàng ở lại. Chính tinh thần ấy đã làm nên sức mạnh của những người lính cách mạng trong những năm tháng ác liệt nhất.
Những ngày sau đó, nhiều người được phân công xây dựng cơ sở, bảo vệ cán bộ, tham gia trinh sát hoặc phối hợp với lực lượng vũ trang trên đảo đánh địch. Công việc vô cùng nguy hiểm. Ban ngày phải bí mật ẩn mình trong rừng, ban đêm mới di chuyển làm nhiệm vụ. Có những chuyến công tác kéo dài nhiều ngày, chỉ mang theo ít lương khô và nước uống.
Theo hồi ký, cuộc sống của những người vừa vượt ngục vẫn luôn cận kề hiểm nguy. Nếu bị phát hiện, họ có thể bị bắt lại hoặc hy sinh bất cứ lúc nào. Thế nhưng, không ai vì sợ hãi mà chùn bước. Điều thôi thúc họ chính là lời thề của người chiến sĩ cách mạng: còn sức còn chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc.
Điều khiến đồng chí Nguyễn Văn Diệp xúc động nhất là tình đồng đội trong những ngày ấy. Những người từng chia nhau từng ngụm nước, từng trái dừa giữa rừng sâu, giờ lại tiếp tục sát cánh bên nhau trong những trận đánh mới. Nhà tù không thể chia cắt họ, mà ngược lại càng làm tình đồng chí thêm bền chặt.
Đối với thế hệ hôm nay, câu chuyện về những người tù vượt ngục nhưng tình nguyện ở lại chiến đấu trên đảo Phú Quốc là minh chứng sinh động cho tinh thần đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân. Họ không chọn con đường dễ dàng nhất, mà chọn nơi gian khó nhất để tiếp tục cống hiến.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng sự lựa chọn đầy dũng cảm ấy vẫn còn nguyên giá trị. Đó là bài học về lòng yêu nước, về trách nhiệm và về niềm tin son sắt của những người chiến sĩ cách mạng Việt Nam đối với Đảng, với Nhân dân và với độc lập dân tộc.


