"CHỒNG CON TAO Ở TRONG TIM TAO DÂY CHÚNG MÀY MỔ RA MÀ KIẾM"
Có ai biết trước được một bà mẹ quê chỉ với tình yêu thương đã thốt ra một câu nói như chân lý và để đời: “Chồng con tao là ở trong tim tao đây, chúng bay cứ mổ ra mà kiếm”. Đó là mẹ Trần Thị Kế, ở cồn Ốc, xã Thạnh Phong, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre. Mẹ Kế là con gái út một gia đình khá giả, chồng là cán bộ kháng chiến thời chống Pháp, bản thân mẹ là đảng viên. Sau hiệp định Genève, chính quyền Diệm tập trung đánh phá phong trào cách mạng ở Bến Tre rất khốc liệt. Ngày 17/4/1969, bọn công an
Ngày 17 - 4 - 1959, bọn Công an Ngô Quyền đến cồn Ốc, bao vây nhà má Kế. Chúng lùng sục, săn kiếm khắp nơi, nhưng vẫn không tìm ra hầm bí mật hay dấu tích gì khá nghi có "Việt cộng nằm vùng", bèn quay ra tra khảo má, truy bức về tông tích chồng con. Trải qua những đòn tra tấn tàn bạo, má kế vẫn một mực trả lời chúng là chồng con bà đã biệt tích từ nhiều năm nay, bà chỉ ở đây một mình với hai đứa cháu. Như một bầy thú hăng máu, chúng lồng lộn, dở những trò tra tấn man rợ nhất hòng moi ra đôi chút tin tức quan trọng. Từ lâu, trước tình hình bắt bớ, giết chóc, diễn ra hàng ngày trên quê hương, mà Kế cũng đã cảnh giác, rằng một ngày nào đó bọn Công an, mật vụ sẽ đến gia đình má, nhưng sự việc này diễn ra quá bức bách, đột ngột. Những trận mưa đòn lại xối xả trút lên thân hình già nua của má ác liệt hơn. Má Kế cố lấy hết sức còn lại, gượng ngồi dậy, đưa tay chỉ vào ngực mình nói: "Chồng con tao ở trong tim tao đây. Chúng bây mổ ra mà kiếm"!. Trước tình hình đó, tên cầm đầu thấy không nên kéo dài cuộc tra hỏi ở nơi đây, bèn ra lệnh cho bọn bên dưới đưa má xuống xuồng máy, chở về thị xã Bến Tre.
Ở Ty Công an tỉnh, chúng sẽ có đủ điều kiện và phương tiện, thủ đoạn khác hòng có thế khuất phục được má. Nhưng bằng mọi thủ đoạn tinh vi và xảo quyệt, bằng những phương tiện, dụng cụ tra tấn tối tân và man rợ nhất, bọn địch vẫn không khai thác được ở má một chi tiết nào như chúng mong muốn. Đến ngày thứ ba, tức ngày 20 - 4 - 1959, má Kế trút hơi thở cuối cùng. Biết tin đau đớn này, gia đình nhờ người đến xin xác đem về, nhưng chúng không cho. Nhờ cơ sở bên trong, gia đình mới biết chúng đã bí mật đưa thi hài má chôn ở Bình Nguyên. Mãi đến sau ngày giải phóng (30 - 4 - 1975), Sở Lao động - Thương binh và Xã hội cùng gia đình mới có điều kiện cải táng hài cốt má về nghĩa trang tỉnh Bến Tre.



