Chồng em đang ở Trường Sa!
Vào tuổi trưởng thành tôi nhận ra, tình cảm giữa tôi và Hằng không chỉ là tình bạn thân thiết mà tôi đã yêu Hằng, hai trái tim chúng tôi đã thuộc về nhau. Tình yêu đang đẹp như nắng mùa xuân phố cảng thì bỗng Hằng đổ bệnh...
Vào tuổi trưởng thành tôi nhận ra, tình cảm giữa tôi và Hằng không chỉ là tình bạn thân thiết mà tôi đã yêu Hằng, hai trái tim chúng tôi đã thuộc về nhau. Tình yêu đang đẹp như nắng mùa xuân phố cảng thì bỗng Hằng đổ bệnh. Cả hai chúng tôi bàng hoàng khi bác sĩ báo tin, Hằng đang mang trong mình mầm bệnh hiểm nghèo. Một thời gian sau đó, Hằng nhất quyết đòi chia tay tôi. “Chúng mình mãi mãi sẽ là bạn tốt của nhau. Hằng không thể làm vợ Nguyên được.”... Hằng nói với tôi thế!
Trên ban công tầng 3 ngôi nhà chung của cán bộ, chiến sĩ trên đảo Đá Thị, huyện đảo Trường Sa, Thiếu tá Phạm Duy Nguyên, Chính trị viên đảo mở lòng với tôi về hạnh phúc riêng tư của mình. Gặp nhau ở đảo mới biết, Nguyên với tôi đều là cựu học viên Học viện Chính trị - Quân sự. Nguyên ra trường sau tôi 4 năm. Có lẽ cũng vì thế nên Nguyên rất cởi mở khi tâm sự chuyện tình yêu, hạnh phúc gia đình với tôi. Nguyên mỉm cười, triết lý: “Người ta thường nói có tình yêu thì chẳng khó khăn nào trong cuộc sống ta không vượt qua. Ngẫm lại em thấy đúng thật. Có nhiều khi trước áp lực, thử thách của cuộc sống, em thoáng nghĩ, không biết mình có lựa chọn sai lầm không? Và em đã tự tìm được câu trả lời, em yêu Hằng, chúng em yêu nhau, điều đó không có gì thay thế được. Bây giờ thì chúng em đang có một gia đình hạnh phúc!”.
Phạm Duy Nguyên sinh ngày 16-6-1976 ở Hải An, Hải Phòng. Tôi phải giới thiệu chi tiết như vậy không phải vì ngày sinh của Nguyên quá đẹp (toàn số 6) mà bởi nó là cái mốc khởi đầu cho một mối tình đẹp và cảm động. “Năm học đầu tiên của cấp 2, em ngồi gần một bạn gái tên là Lưu Thị Hằng. Nhà Hằng ở phường Đằng Lâm, Hải An, Hải Phòng. Hằng nhỏ nhắn và khá xinh xắn. Học với nhau một thời gian thì cả hai chúng em đều hết sức bất ngờ, thú vị khi cả hai đứa đều sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm. Sự trùng hợp ngẫu nhiên ấy khiến chúng em chơi thân với nhau hơn. Hằng khá nhút nhát còn em thì to con nên em thường bảo vệ, bênh vực Hằng mỗi khi bạn ấy bị trêu chọc hay gặp chuyện buồn. Đi đâu, làm gì hay chơi trò gì, cả khi ở sân trường hay lúc lớp tổ chức đi đâu đó, bao giờ em cũng đi cùng Hằng. Đám bạn trong lớp thấy vậy thì xúm lại trêu, ghép đôi hai đứa với nhau. Bạn bè trêu vậy nhưng tụi em chả để ý. Lúc ấy còn là con nít, nào có biết yêu đương là cái gì.” – Nguyên hồi tưởng lại những năm tháng học trò đầy ắp kỷ niệm ở thành phố hoa phượng đỏ.
Đi qua mấy mùa phượng vĩ, tuổi học trò cứ ngày một ngắn dần. Chẳng mấy chốc bạn bè cùng trang lứa đã không còn vô tư ngồi chồm hỗm ăn quà vặt hay mặc quần rách đũng chẳng thèm nhờ mẹ vá. Hằng cùng đám con gái đã biết làm duyên, mỗi khi đi qua đám đông đã bẽn lẽn cúi mặt liếc nhanh xuống ngực và len lén kéo gấu áo. Nguyên cũng nhận ra, mình đã là một chàng thanh niên lứa tuổi “bẽ gãy sừng trâu”. “Hằng và em vẫn thân nhau nhưng không như thuở bé thơ nữa. Chúng em thường chép bài hát vào sổ tay cho nhau và nóng lòng chờ xem người kia sẽ viết gì vào cuốn sổ của mình. Cả hai đứa đều biết mình đã phải lòng nhau. Những vần thơ, câu hát, những dòng lưu bút chép cho nhau đã gửi gắm trong đó tất cả nỗi nhớ niềm thương. Cả hai thề nguyện sẽ sống bên nhau trọn đời sau khi đã ổn định sự nghiệp. Chúng em quyết tâm trở thành sinh viên để rộng cánh cửa vào đời và lo cho hạnh phúc tương lai”.
|
Thiếu tá, Chính trị viên Phạm Duy Nguyên. |
Tốt nghiệp cấp ba, Nguyên thực hiện ước mơ trở thành sĩ quan quân đội. Anh trúng tuyển vào Học viện Chính trị - Quân sự, ra trường trở thành cán bộ chính trị bộ đội Hải quân. Còn Hằng, giấc mơ giảng đường đại học chưa kịp đến thì cánh cửa tương lai ngỡ như đóng sập trước mặt. Ngày bé Hằng thường ốm vặt, thỉnh thoảng co giật. Ai cũng nghĩ do Hằng yếu sức khỏe nên ốm thế thôi. Nào ngờ sau khi khám và làm các xét nghiệm y học, bác sĩ kết luận Hằng mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo, nguy hiểm đến tính mạng. Căn bệnh không cho phép Hằng tiếp tục học tập, làm việc nặng hay những công việc đòi hỏi phải tư duy nhiều. Hằng như sụp đổ. Sau nhiều ngày trở trăn trong đau khổ, Hằng quyết định chia tay Nguyên. “Cô ấy nói với em rằng không cho phép mình làm khổ bất cứ ai. Nếu lấy nhau, em sẽ khổ, cô ấy sẽ là gánh nặng cho cuộc đời em, mang lại bất hạnh cho tương lai của em. Hằng khuyên em hãy tìm một cô gái khác xứng đáng với em hơn. Giữa hai người từ nay về sau mãi mãi là bạn bè tốt của nhau”.
|
Cán bộ, chiến sĩ đảo Đá Thị ra tận cầu cảng đón khách. |
Nguyên cắn răng suy nghĩ về những lời Hằng nói. Trong thâm tâm, dù hai người không là vợ chồng thì Nguyên cũng sẽ không bao giờ rời xa Hằng. Anh sẽ chăm lo cho Hằng trọn đời. “Một đêm, hai đêm… Một ngày, hai ngày… rồi nhiều ngày đêm đi qua, chả khi nào em không nghĩ về Hằng. Xa cô ấy, em nhớ da diết. Em biết mình không thể sống thiếu Hằng được, dù cho bất cứ hoàn cảnh nào”. Bố của Nguyên là một cựu chiến binh, ông thấu hiểu nỗi lòng của con trai nên khuyên con sống ở đời phải lấy cái nghĩa, cái tình làm trọng. Ông ủng hộ quyết định của Nguyên.
Và Nguyên đã trở lại bên Hằng: “Cuộc đời đã gắn kết hai chúng ta, anh không thể rời xa em được. Chúng mình sẽ cưới nhau. Tình yêu của chúng ta sẽ giúp em chiến thắng bệnh tật. Hãy tin anh và đừng bao giờ nói đến chuyện chia tay, Hằng nhé”. Hằng chẳng biết nói gì nữa. Cô ngả vào vòng tay Nguyên mặc cho hai hàng nước mắt chảy dài trong xúc động…
Đám cưới của đôi uyên ương được tổ chức. Ngày lên xe hoa, chú rể Phạm Duy Nguyên và cô dâu Lưu Thị Hằng rạng ngời hạnh phúc. Họ đã giấu đi nỗi đau bệnh tật hay sức mạnh của tình yêu đã giúp đôi bạn trẻ quên đi nỗi bất hạnh không lời? Chẳng ai lý giải được điều đó và cũng chẳng ai biết rõ điều đó ngoài những người trong cuộc. Ngoài nhiệm vụ của một sĩ quan trẻ, Nguyên dành trọn tình cảm cho Hằng, lo lắng chăm sóc cho cô chữa bệnh. Sức khỏe của Hằng dần khá lên. Ngày Hằng mang thai, Nguyên ngày đêm thấp thỏm, nửa mừng nửa lo. Và rồi cuộc đời đã chẳng bất công với Nguyên. Tình yêu thủy chung son sắt và sự chăm sóc của Nguyên đã trở thành nguồn sức mạnh tinh thần vô giá giúp Hằng từng bước chiến thắng bệnh tật. Năm 2004, Hằng sinh con trai đầu lòng mẹ tròn con vuông. Nguyên sung sướng, hạnh phúc trào nước mắt khi được làm cha. Anh đặt tên con là Phạm Thanh Bình như là một sự tạ ơn tình yêu và là thông điệp gửi gắm ước mơ, cuộc sống mãi được thanh bình.
Khi cuộc sống gia đình đã ổn định, năm 2012, Thiếu tá Phạm Duy Nguyên tình nguyện ra Trường Sa công tác. Anh được giao nhiệm vụ Chính trị viên đảo Đá Thị. Chuyện tình yêu của Nguyên với cô bạn gái cùng quê, sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm, học cùng lớp và còn nhiều thứ “cùng” khác khiến anh em đồng đội cảm động. Chuyện tình ấy đẹp không chỉ bởi những sắc màu lãng mạn được ươm mầm từ thuở học trò, mà cái chính là tấm lòng thủy chung, trọn nghĩa vẹn tình của một người lính.
Sống, làm việc ở đảo, hằng ngày Nguyên vẫn dành những khoảng thời gian yên ắng về đêm gọi điện thoại về tâm tình cùng vợ và con trai. Thời gian công tác ở đảo của Nguyên không còn dài. Nơi phố cảng vào mùa phượng vĩ, Hằng, vợ Nguyên mỗi lần có người thân, bè bạn đến nhà lại tươi cười: “Chồng em đang ở Trường Sa”. Với hai người, dường như những ký ức thuở ban đầu của tuổi học đường vẫn còn bảng lảng đâu đó trong sắc phượng hồng…





