Bài viết

Chồng hy sinh, một mình gồng gánh nuôi 4 con thơ

Hải Phòng14/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chồng hy sinh, một mình gồng gánh nuôi 4 con thơ

Một chiều cuối tháng tư, chúng tôi đến thăm bà Lê Thị Thảnh, sinh năm 1935 ở thôn Kim Can, xã Thanh Lang (Thanh Hà) là vợ liệt sỹ Nguyễn Công Chinh.

Năm 1968, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông Nguyễn Công Chinh đã để lại người vợ trẻ và 4 đứa con thơ để lên đường vào chiến trường miền Nam. Trước ngày đi, ông từ đơn vị về thăm vợ và các con. Rồi kể từ đó, ông vĩnh viễn không bao giờ trở về nữa.

Dù đã 90 tuổi, nhiều chuyện đã quên nhưng bà Thảnh vẫn nhớ ngày nhận giấy báo tử của chồng. Đó là một buổi chiều tháng 6/1972, khi bà Thảnh đón các con từ nhà trẻ về thì nhận được tin chồng mình đã hy sinh tại chiến trường miền Nam vào tháng 1/1970. “Hai tay ôm 2 con, tôi rụng rời khụy xuống, đầu óc quay cuồng rồi chẳng nghĩ được gì. Nước mắt cứ trào ra vì thương chồng, xót con và thương cả chính mình”, bà Thảnh nhớ lại.

Bà Thảnh kể từ khi chồng nhập ngũ đến khi nhận tin chồng hy sinh, bà chỉ nhận được duy nhất một lá thư chồng gửi về từ chiến trường. Thư ông Chinh gửi về, ai đọc cũng khóc. Cả bức thư dài mấy trang nhưng không hề kể về khó khăn, gian khổ. Ông chỉ tâm sự về hoàn cảnh thời chiến và những chiến sỹ cùng vào sinh ra tử ở chiến trường. Cuối thư ông không quên dặn vợ ở nhà giữ sức khỏe, chăm sóc các con thay chồng. Như một định mệnh đã được dự báo trước, một mình bà phải tảo tần sớm khuya làm đủ mọi việc, thay chồng nuôi các con.

Gạt nước mắt, bà Lê Thị Thảnh nghẹn nghào cho biết chính niềm tự hào khi chồng hy sinh để bảo vệ Tổ quốc là động lực mạnh mẽ giúp bà và các con có thêm nghị lực vượt qua khó khăn, thương nhớ. Đến nay, 4 người con của liệt sỹ Nguyễn Công Chinh và bà Lê Thị Thảnh đều đã trưởng thành. Các cháu, chắt trong nhà đều ngoan ngoãn, hiếu thảo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn