Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Chông Sâu – Nỗi Khiếp Sợ Trên Chiến Trường

Bắc Ninh08/06/2026TẠ ĐÌNH ĐỀ3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi quân đội ta phải đối mặt với kẻ thù có ưu thế vượt trội về vũ khí, phương tiện và hỏa lực, tinh thần sáng tạo của quân và dân Việt Nam đã tạo nên nhiều cách đánh độc đáo. Một trong những vũ khí giản đơn nhưng gây ám ảnh lớn cho đối phương chính là những hầm chông sâu được bố trí khắp các cánh rừng, bờ ruộng, lối mòn và khu vực địch thường hành quân. Từ những vật liệu sẵn có như tre, gỗ, nứa, người dân và bộ đội đã biến thiên nhiên thành một chiến trường đầy hiểm nguy đối với quân xâm lược. Tại một vùng căn cứ kháng chiến ở miền Nam, nơi những cánh rừng già trải dài bất tận, có một đơn vị du kích nổi tiếng bởi tài đánh địch bằng chông sâu. Đơn vị do anh Ba Hùng chỉ huy. Anh là người từng nhiều năm bám đất, bám dân, hiểu rõ từng con đường mòn, từng lối đi trong rừng. Một buổi chiều, sau khi nhận được tin báo địch chuẩn bị mở cuộc càn quét lớn vào khu căn cứ, anh Ba Hùng triệu tập cuộc họp khẩn. Trên tấm bản đồ vẽ bằng than củi, anh chỉ rõ những hướng địch có thể tiến vào. – Chúng có xe bọc thép, có trực thăng và pháo binh yểm trợ. Nhưng rừng này là của ta. Chúng ta sẽ khiến chúng phải trả giá cho từng bước chân. Ngay trong đêm, hàng trăm người dân và du kích bắt tay đào hầm chông. Những hố sâu từ hai đến ba mét được ngụy trang bằng lá cây và đất mỏng bên trên. Dưới đáy hố là những cọc tre được vót nhọn như mũi giáo. Có nơi, các chiến sĩ còn tẩm bùn và chất bẩn lên đầu chông để làm tăng nguy cơ nhiễm trùng đối với quân địch. Suốt nhiều ngày liền, mạng lưới hầm chông được mở rộng khắp khu vực. Những con đường tưởng chừng an toàn lại trở thành cái bẫy chết người. Sáng hôm ấy, tiếng trực thăng vang rền trên bầu trời. Từng tốp lính địch đổ xuống ven rừng rồi bắt đầu tiến sâu vào khu căn cứ. Chúng tự tin vì có máy dò mìn và hỏa lực mạnh phía sau hỗ trợ. Tên chỉ huy địch liên tục thúc quân tiến lên. – Nhanh lên! Việt Cộng đang ở phía trước! Nhưng chỉ vài phút sau, tiếng la hét thất thanh vang lên. Một tên lính vừa bước qua một khoảng đất bằng phẳng thì bất ngờ sụp xuống. Tấm ngụy trang vỡ tung. Hắn rơi thẳng xuống hố chông sâu. Những cọc tre nhọn hoắt đâm xuyên qua chân và vai khiến hắn đau đớn gào thét. Đồng đội vội lao tới cứu nhưng lại có thêm hai tên khác sập vào những hố bên cạnh. Cả đội hình lập tức hỗn loạn. Tiếng kêu cứu vang lên khắp khu rừng. – Có bẫy! – Cẩn thận dưới chân! – Trời ơi, kéo tôi lên! Những người lính vốn quen chiến đấu bằng súng đạn hiện đại giờ đây lại bị khuất phục bởi những chiếc chông tre giản dị. Từ các vị trí bí mật, du kích quan sát tất cả. Họ không nổ súng vội mà để nỗi sợ hãi lan rộng trong hàng ngũ đối phương. Mỗi bước tiến của địch đều trở nên nặng nề. Không ai biết dưới lớp lá cây kia là mặt đất thật hay một hầm chông đang chờ sẵn. Có những đoạn đường chỉ dài vài trăm mét nhưng quân địch phải mất hàng giờ mới dám đi qua. Chúng dùng gậy thăm dò từng bước. Có lúc phải cho công binh đi trước rà soát. Thế nhưng hệ thống hầm chông được bố trí quá dày đặc. Chỗ này tránh được thì chỗ khác lại gặp. Đến giữa trưa, đội hình tiến công của địch gần như bị chặn đứng. Tinh thần binh lính suy sụp rõ rệt. Đúng lúc ấy, anh Ba Hùng ra lệnh. – Nổ súng! Tiếng súng từ bốn phía đồng loạt vang lên. Đạn từ các công sự bí mật bắn tới khiến quân địch càng thêm hoảng loạn. Nhiều tên vội vàng tìm nơi ẩn nấp nhưng lại giẫm phải những hố chông khác. Tiếng trực thăng quần thảo trên đầu nhưng không xác định được vị trí chính xác của du kích. Sau gần một giờ giao tranh, quân địch buộc phải rút lui. Khi chúng rời khỏi khu vực, phía sau là hàng chục thương binh và nhiều phương tiện bị bỏ lại. Một sĩ quan địch sau này từng thừa nhận rằng điều khiến họ sợ hãi không phải là những trận đánh lớn mà chính là cảm giác bất an thường trực khi bước chân vào những vùng có hầm chông của quân giải phóng. Mỗi bước đi đều có thể là bước cuối cùng. Từ đó về sau, mỗi khi nhận lệnh hành quân vào khu vực do du kích kiểm soát, nhiều binh lính đều tỏ ra lo lắng. Họ không chỉ đối mặt với những người chiến sĩ gan dạ mà còn phải đối mặt với cả một hệ thống chiến tranh nhân dân được xây dựng bằng trí tuệ và sự sáng tạo. Những chiếc chông tre, những hầm chông sâu tuy thô sơ nhưng đã góp phần quan trọng làm tiêu hao sinh lực địch, kìm hãm các cuộc càn quét và bảo vệ căn cứ cách mạng. Đó là minh chứng cho nghệ thuật quân sự độc đáo của Việt Nam: lấy ít địch nhiều, lấy yếu chống mạnh, biến những vật dụng bình thường thành vũ khí hiệu quả trên chiến trường. Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về những hầm chông sâu vẫn còn được nhắc lại như biểu tượng của ý chí kiên cường và sự sáng tạo của quân dân Việt Nam. Chính những vũ khí giản dị ấy đã góp phần làm nên sức mạnh phi thường, khiến kẻ thù phải khiếp sợ trên mỗi bước đường xâm lược.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn