Chớp mắt một quãng đời (8)
Trở lại Sài Gòn, có dạo tôi gặp anh Trần Ngọc Mỹ, người bạn cũ hồi ở Cao Lãnh và ở Nam Vang. Mỹ kể một câu chuyện khá ly kỳ về gia đình. Anh đã gặp được người thân rất bất ngờ: nhờ đeo ở cổ kỷ vật của người cha Pháp tặng cho mẹ anh mà ông anh trai cùng cha, khác mẹ từ Paris sang làm lục sự ở Tòa án Nam Vang đã nhận ra anh. Sau khi rời xứ sở Chùa Tháp này, anh được người anh Pháp (nói trên) bảo lãnh, sớm nhập tịch vào dân Tây; bây giờ tên Tây của anh là Michel Trần Ngọc Mỹ. Hồi đó, người Việt nhập tịch Pháp (Naturalisé Français), nếu đủ điều kiện là công chức phục vụ “Mẫu quốc" trên 10 năm là có thể xin nhập Pháp tịch. Tuy đứng sau dân Pháp chính gốc (Citoyen Français) nhưng vẫn có quyền lợi nhiều hơn là dân bổn xứ, vốn không được đối xử công bằng mà còn bị khinh rẻ! Trần Ngọc Mỹ sớm nhập Pháp tịch, là “dân Tây” và đã đăng lính phục vụ một thời gian, như vậy, coi như... thừa tiêu chuẩn! Lúc gặp tôi, Michel Mỹ đang là Commissaire (cò), cảnh sát đặc biệt miền Tây.
Còn tôi, từ lúc trốn về được Sài Gòn, vẫn tiếp tục bị Pháp theo dõi ráo riết. Tôi gần như bị thất nghiệp. Thấy vậy, một ông chú bà con có vai vế ở Sài Gòn đã giới thiệu tôi với một người bạn làm “sếp” bên ngành an ninh. Nghề này đối với tôi thật ngán ngẩm! Nhưng rồi sợ mích lòng ông chú nhiệt tình giúp đỡ, giới thiệu, tôi bất đắc dĩ nhận việc và xin được phụ trách phần thông tin (Information) ở khám. Đây là một môi trường khá phức tạp, dù chỉ là người ở bộ phận ghi chép tin tức nhưng bởi lòng mình không muốn hại ai, tôi tìm cách giúp đỡ những người tù tội nhẹ, nói khéo để “sếp” thả họ về với gia đình cho sớm. Đối với người tội ở lâu hơn, tôi nói mấy anh em lính nên đối xử tử tế, không nên tra tấn tù nhân. Kết quả cũng chẳng có gì hay ho cho tôi! Lập tức, có người mật báo cấp trên rằng tôi thân Việt Minh, bao che cho Việt Minh. Thấy ở đây không xong, tôi xin nghỉ việc



