Bài viết

CHỐT CHẶN CAO ĐIỂM 1015 NĂM 1972: 15 NGÀY ĐÊM GIỮ "CỬA NGÕ" KONTUM CỦA CHIÊN SĨ BỘ BINH SƯ ĐOÀN 320

Ký ức bám trụ kiên cường trên đỉnh cao điểm 1015 (đồi Charlie) tại chiến trường Tây Nguyên mùa hè năm 1972 của người chiến sĩ bộ binh Sư đoàn 320, bẻ gãy các đợt phản kích của lực lượng dù sừng sỏ thuộc quân đội Sài Gòn.

Đồng Nai10/06/2026Tô Thị Hoàng Yến (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến dịch Xuân - Hè năm 1972 tại Tây Nguyên, cao điểm 1015 (còn gọi là đồi Charlie) có vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng, được xem là chiếc "chìa khóa" mở toang cánh cửa tiến vào thị xã Kontum. Đơn vị nắm giữ cao điểm này sẽ kiểm soát được toàn bộ vùng thung lũng phía dưới và bảo vệ sườn cho đại quân ta tiến công. Nhận rõ tầm quan trọng này, quân đội Sài Gòn đã tung lực lượng Lữ đoàn Dù số 2 – đội quân tinh nhuệ bậc nhất lúc bấy giờ – phối hợp với hỏa lực đường không tối đa của Mỹ nhằm chiếm giữ bằng được đỉnh đồi.

Tiểu đoàn bộ binh thuộc Sư đoàn 320 (Đại đoàn Đồng Bằng) được giao nhiệm vụ chốt chặn, quyết không cho địch chiếm cao điểm. Ông Nguyễn Xuân Thực, khi ấy là một chiến sĩ trẻ mang súng chống tăng B41, bước vào trận đánh với ngôi sao trên mũ và dòng chữ quyết tâm viết vội vào lòng bàn tay. Ông Thực kể lại, ngay từ ngày đầu tiên, đỉnh 1015 đã biến thành một dải đất cháy khi máy bay B-52 và pháo binh địch dội bom đạn liên tục, cày nát toàn bộ hệ thống công sự xanh tươi trên đồi.

Lối tác chiến chốt chặn trên đỉnh núi cao đ đòi hỏi một sức chịu đựng phi thường. Giữa cái nắng cháy da thịt của Tây Nguyên mùa khô, nguồn nước tiếp tế từ dưới suối lên bị địch cắt đứt hoàn toàn do bom đạn vây bủa. Các chiến sĩ phải chia nhau từng ngụm nước đổ trong can nhựa bám đầy mùi cao su, môi nứt nẻ, mắt cay xè vì khói bom. Địch tổ chức các đợt tiến công theo kiểu "tiền pháo hậu xung", vừa dứt loạt bom là lính dù cắp súng tràn lên hòng tràn ngập trận địa.

Ông Nguyễn Xuân Thực nhớ lại ngày thứ 7 của chiến dịch, khi phân đội của ông chỉ còn lại 5 người có thể cầm súng. Địch huy động một đại đội dù tập trung đánh vào mũi chính diện. Bom nổ ngay cửa hầm làm ông bị vùi lấp nửa người. Khó nhọc trườn ra khỏi đống đất đá, tai ù đặc, ông Thực thấy toán lính địch đã bò sát mép chiến hào tiền tiêu, chỉ còn cách mươi mét.

Không kịp suy nghĩ, ông vác khẩu B41, nhô người lên khỏi thành hào nổ súng trực diện vào nhóm địch đi đầu. Sức nóng của quả đạn B41 phả ra phía sau làm cháy sém vách hầm, nhưng phát bắn chính xác đã chặn đứng mũi tiến công. Ông tiếp tục quơ lấy khẩu tiểu liên AK của một đồng đội đã hy sinh, bắn quét găm thẳng vào đội hình đối phương, buộc chúng phải lui xuống sườn đồi. Suốt 15 ngày đêm như thế, ông Thực và đồng đội đã đẩy lùi hàng chục đợt tiến công điên cuồng của giặc, giữ vững đỉnh cao điểm chiến lược.

Cuộc bám trụ kiên cường tại cao điểm 1015 của các chiến sĩ Sư đoàn 320 đã kết thúc thắng lợi, bẻ gãy hoàn toàn mũi phản kích của Lữ đoàn Dù địch, tạo điều kiện quyết định cho các cánh quân chủ lực của ta tiến xuống giải phóng vùng Đăk Tô - Tân Cảnh. Xương máu của những người lính tuổi mười chín, đôi mươi đã hòa vào đất đỏ Tây Nguyên để viết nên một trong những trang sử oanh liệt nhất của chiến dịch năm 1972.

Sau ngày hòa bình, cựu chiến binh Nguyễn Xuân Thực trở về cuộc sống đời thường, mang theo những ký ức ngột ngạt nhưng đầy kiêu hãnh về đồi Charlie năm xưa. Câu chuyện về những người lính nhịn khát, bám chiến hào đánh dù của ông mãi là biểu tượng bất diệt cho ý chí kiên trung, không bao giờ lùi bước trước kẻ thù của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn