CHỐT GÁC GIỮA MƯA PHỐI
Một buổi chiều mưa lớn, bác Đoàn Văn Nết được phân công chốt gác trên một điểm cao hiểm trở, nơi gió mưa và nguy cơ phục kích luôn hiện hữu, để lại cho ông một kỷ niệm khó quên về sự can đảm.
Bác kể: “Mưa như trút, tầm nhìn hạn chế, nhưng nhiệm vụ không được phép lơ là.” Người viết hình dung bác đứng canh gác, từng cơn gió rít qua lỗ châu mai, vừa căng mắt quan sát, vừa giữ bình tĩnh. “Mỗi khi nghe tiếng côn trùng, lá cây động là mình lại thót tim,” bác cười buồn. Khoảnh khắc ấy giúp bác thấm thía giá trị của sự cảnh giác, kiên nhẫn và ý thức trách nhiệm với đồng đội và đơn vị.



