CHỐT GÁC GIỮA MƯA PHỐI – SỰ KIÊN CƯỜNG THẦM LẶNG
Một buổi chiều mưa lớn, bác Đoàn Văn Nết chốt gác trên điểm cao hiểm trở, đối mặt với mưa gió, nguy cơ phục kích và sự cô đơn, để lại kỷ niệm về sự can đảm và trách nhiệm của người lính trẻ.
Bác kể: “Mưa như trút nước, gió thổi tơi tả, nhưng nhiệm vụ không được phép lơ là. Tôi phải đứng canh gác, mắt quan sát mọi hướng.” Người viết hình dung cảnh bác cầm súng, vai ướt sũng, đôi tay run run nhưng vẫn tập trung quan sát. Từng cơn gió rít qua lỗ châu mai, bác nghe tiếng lá cây xào xạc mà lòng thót tim. “Mỗi lần nghe tiếng động, tôi lại nín thở, sẵn sàng báo động,” bác nói. Sau nhiều giờ đứng canh, cơn mưa tạnh, nhiệm vụ hoàn thành. Khoảnh khắc ấy đã dạy bác ý nghĩa của sự kiên nhẫn, cảnh giác và tinh thần trách nhiệm không ngừng nghỉ.



