Chú Ba Vé Số – Bước Chân Tập Tễnh Và Nụ Cười Lạc Quan
Dọc theo con đường Trần Phú nhộn nhịp, chú Ba (65 tuổi) lê từng bước chân tập tễnh, nhẫn nại đi bán từng tờ vé số. Một bên chân của chú là chân giả bằng nhựa cứng, phát ra tiếng kêu "cộc, cộc" khẽ khàng khi chạm xuống mặt đường nhựa. Dù cơ thể khiếm khuyết và công việc mưu sinh vất vả, nụ cười rạng rỡ, lạc quan lúc nào cũng thường trực trên khuôn mặt khắc khổ của chú. Chú mời chào khách bằng chất giọng miền Tây hào sảng, không hề có chút bi lụy hay cầu xin sự thương hại. Sự kiên cường ấy được trui rèn từ một buổi chiều nghiệt ngã năm 1983, khi chú là một người lính tình nguyện thuộc Mặt trận 479 đạp trúng mìn ở vùng biên giới Battambang.
"Cái chân này bỏ lại rừng Khộp rồi cháu ơi," chú Ba cười xòa khi tôi hỏi thăm, tay vẫn thoăn thoắt xòe xấp vé số ra mời khách. "Trận càn ngày đó ác liệt lắm. Tui đang cùng anh em tải đạn lên chốt thì nghe một tiếng 'oành' chát chúa. Đất cát tung tóe, tui ngất lịm đi. Lúc tỉnh dậy ở trạm xá dã chiến, thấy ống quần xẹp lép rướm máu, tui biết đời mình rẽ sang hướng khác. Nhiều anh em nằm cạnh tui đã vĩnh viễn không tỉnh lại. Tui mất một chân, nhưng vẫn còn cái mạng trở về nhìn thấy mặt má tui, vậy là phước lớn tày đình rồi."
Sự mất mát thân thể từng khiến người thanh niên trẻ rơi vào tuyệt vọng, nhưng chính tình yêu thương của đồng đội và gia đình đã kéo chú vực dậy. Chú lắp chân giả, kiên trì tập đi từng bước một. Không muốn làm gánh nặng cho vợ con, chú chọn nghề bán vé số, ngày ngày rong ruổi hàng chục cây số trên đường phố. "Nhiều người thấy tui tàn tật, mua vé số vì thương hại. Nhưng tui luôn cười nói với họ: Tui tàn nhưng không phế. Đôi chân tui từng hành quân vạn dặm để bảo vệ biên cương, thì giờ đây nó vẫn có thể cuốc bộ kiếm cơm chân chính. Bước đi có tập tễnh, có đau nhức mỗi khi trời chuyển mưa, nhưng bước đi trên quê hương hòa bình, không phải luồn lách né mìn né đạn, nó thong dong và tự do lắm cháu ạ," chú Ba vuốt phẳng những tờ vé số ế cuối ngày, nụ cười vẫn sáng rỡ như ánh nắng chiều rọi trên mặt sông Cổ Chiên.



