CHÚ BẢY THÀNH
Ở một góc nhỏ của xã vensông thuộc tỉnh Tiền Giang, có một người đàn ông tóc đã bạc trắng nhưng đôi mắt vẫn sáng và giọng nói vẫn vang như thời trai trẻ. Người dân trong xóm quen gọi ông là chú Bảy Thành một người lính năm xưa của vùng đất Ấp Bắc anh hùng.
Ở một góc nhỏ của xã vensông thuộc tỉnh Tiền Giang, có một người đàn ông tóc đã bạc trắng nhưng đôi mắt vẫn sáng và giọng nói vẫn vang như thời trai trẻ. Người dân trong xóm quen gọi ông là chú Bảy Thành một người lính năm xưa của vùng đất Ấp Bắc anh hùng.
Những năm tháng chiến đấu hào hùng
Những buổi chiều, khi ánh nắng nhuộm vàng vườn dừa nước sau nhà, lũ trẻ trong xóm lại quây quần nghe chú kể chuyện “thời hoa lửa”. Chú bảo, đó là quãng đời không thể nào quên – những năm tháng mà tuổi đôi mươi của chú gắn liền với khói lửa chiến tranh, với đồng ruộng, bưng biền và những trận đánh ác liệt.
Chú Bảy nhập lực lượng du kích khi vừa tròn mười tám tuổi. Ngày ấy, vùng Tiền Giang còn đầy bom đạn. Những con rạch nhỏ không chỉ là đường đi mà còn là nơi che chở cho bộ đội. Ban ngày, chú cùng bà con cấy lúa, đào hầm bí mật. Ban đêm, chú cùng đồng đội men theo bờ mương, chuyển thư, tải đạn, dẫn đường cho bộ đội chủ lực.
Chú kể về những đêm nằm giữa đồng nước, nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu mà lòng vẫn bình thản lạ thường. “Sợ chớ, ai mà không sợ,” chú cười hiền, “nhưng nghĩ tới quê hương mình, tới má già với mấy đứa em nhỏ, tự nhiên thấy mình phải vững lòng.”
Có lần, trong một trận càn lớn, đơn vị của chú bị bao vây. Bom đạn dội xuống làm rung chuyển cả cánh đồng. Một người đồng đội thân thiết của chú đã ngã xuống ngay bên bờ rạch. Mỗi lần nhắc lại, giọng chú chùng xuống. Chú nói, điều khiến chú đau nhất không phải là vết thương trên vai ngày đó, mà là việc nhiều người bạn đã mãi mãi nằm lại khi tuổi đời còn quá trẻ.
Nhưng cũng chính trong những năm tháng dữ dội ấy, tình người lại sáng lên rực rỡ. Dân làng giấu bộ đội dưới hầm, chia từng lon gạo, từng trái khoai. Những bà má miền Tây chân đất, áo bà ba sờn cũ đã trở thành chỗ dựa tinh thần lớn lao cho những người lính trẻ. “Không có dân thì tụi chú không sống nổi tới ngày hòa bình,” chú Bảy thường nói vậy.
Hoà bình chính là hạnh phúc
Hòa bình lập lại, chú trở về với ruộng vườn. Vết thương cũ mỗi khi trái gió trở trời lại nhức buốt, nhưng chú chưa bao giờ than phiền. Chú cưới vợ, sinh con, rồi lại cặm cụi trồng lúa, trồng cây ăn trái trên chính mảnh đất từng bị bom cày đạn xới. Với chú, được sống, được nhìn thấy quê hương đổi mới từng ngày đã là một niềm hạnh phúc lớn.
Giúp thế hệ trẻ trân trọng hai chữ “HOÀ BÌNH”
Giờ đây, ở tuổi ngoài bảy mươi, chú Bảy không còn khỏe như xưa, nhưng ký ức về “thời hoa lửa” vẫn vẹn nguyên. Chú kể chuyện không phải để nhắc lại nỗi đau, mà để lớp trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu và nước mắt.
Mỗi lần lũ trẻ hỏi:
— Hồi đó cực vậy, chú có hối hận không?
Chú chỉ cười, ánh mắt xa xăm nhìn ra cánh đồng lúa đang thì con gái:
— Không con à. Nếu được chọn lại, chú vẫn chọn sống những năm tháng đó. Vì nhờ vậy mà quê mình mới có ngày yên bình như bây giờ.
Kí ức không thể quên
Giữa miền quê thanh bình của Tiền Giang hôm nay, người cựu chiến binh ấy vẫn lặng lẽ sống, như một ngọn lửa nhỏ giữ ấm ký ức của cả một thời hoa lửa không thể nào quên.



