Chú bé Lượm - Người liên lạc anh dũng
Lượm là hình tượng vừa mang đậm tính lịch sử vừa sống mãi trong văn học Việt Nam qua bài thơ nổi tiếng cùng tên của nhà thơ Tố Hữu.
Câu chuyện về anh hùng Lượm – người chiến sĩ liên lạc nhỏ tuổi – không chỉ là một hình tượng văn học bước ra từ trang thơ Tố Hữu mà là một câu chuyện lịch sử có thật đầy xúc động. Đằng sau vần thơ "Chú bé loắt choắt" là cuộc đời và sự hy sinh oanh liệt của liệt sĩ Nguyễn Thanh (tên thường gọi là Nguyễn Văn Lượm).
Người chiến sĩ giao liên tuổi 14 quả cảm
Vào những ngày cuối năm 1946, khi tiếng súng của Toàn quốc kháng chiến bùng nổ dữ dội tại mặt trận Huế, cậu bé Lượm lúc đó vừa tròn 14 tuổi đã tự nguyện đi theo các chú bộ đội. Do tuổi còn nhỏ nhưng nhanh nhẹn, thông thuộc đường đi lối lại, em được giao nhiệm vụ làm chiến sĩ liên lạc cho đơn vị.
Hằng ngày, với chiếc xắc cốt nhỏ đeo bên hông và chiếc mũ ca lô đội lệch, Lượm thoăn thoắt băng qua các con phố, đồn bốt để truyền đạt mệnh lệnh, vận chuyển thư từ mật. Giữa mưa bom bão đạn khốc liệt tại mặt trận Huế, cậu bé giao liên vẫn giữ nguyên sự hồn nhiên, yêu đời, miệng lúc nào cũng huýt sáo vang như con chim chích nhảy trên đường vàng.
Chuyến thư thượng khẩn và sự hy sinh anh dũng
Vào ngày 15/4/1947, một mệnh lệnh "thượng khẩn" cần phải chuyển gấp giữa các đơn vị du kích. Con đường di chuyển lúc này vô cùng nguy hiểm vì quân Pháp đã bủa vây và lập nhiều chốt chặn. Không một chút do dự, Lượm nhận nhiệm vụ, bỏ bức thư vào xắc cốt và bắt đầu cuộc hành trình.
Để tránh tầm mắt của giặc, em chọn con đường băng qua những cánh đồng lúa đang vào mùa trổ đòng thơm ngát. Dưới cái nắng gay gắt, bóng dáng nhỏ nhắn của Lượm nhấp nhô giữa biển lúa xanh. Thế nhưng, một loạt đạn súng máy từ đồn giặc bất ngờ quét qua cánh đồng. Lượm trúng đạn và ngã xuống.
Dù dòng máu đỏ đã thấm ướt vạt áo, đôi tay nhỏ bé của em vẫn ôm chặt lấy những bông lúa quê hương, giữ an toàn cho bí mật quốc gia đến hơi thở cuối cùng. Cậu bé Lượm đã ngã xuống ngay trên mảnh đất quê nhà, hóa thân vào lòng đất mẹ một cách bình lặng nhưng đầy vinh quang.
Biểu tượng bất tử và nỗi lòng người ở lại
Nhà thơ Tố Hữu (cũng chính là người bác họ của Lượm) sau khi nghe một đồng chí từ Bình Trị Thiên kể lại sự hy sinh anh dũng của đứa cháu mình đã nghẹn ngào viết nên bài thơ Lượm vào năm 1949. Bài thơ trở thành tác phẩm kinh điển nằm lòng của biết bao thế hệ học sinh Việt Nam.
Phía sau câu chuyện anh hùng đó là một góc khuất lịch sử đẫm nước mắt. Vì chiến tranh loạn lạc, suốt 28 năm sau ngày Lượm ngã xuống, gia đình em ở quê nhà vẫn không biết tin tức chính xác. Người cha của Lượm đêm nào cũng lặng lẽ ngồi bên chiếc đài radio, nghe ngóng từng bản tin với hy vọng mong manh rằng con trai mình vẫn còn sống sót ở một chiến khu nào đó. Nỗi mong mỏi khắc khoải ấy chỉ thực sự khép lại khi tấm Bằng Tổ quốc ghi công được trao về tay gia đình, chính thức ghi danh người con dũng cảm Nguyễn Văn Lượm vào bảng vàng lịch sử dân tộc.
Câu chuyện về người anh hùng nhỏ tuổi Nguyễn Văn Lượm đã viết nên một huyền thoại bất tử về lòng yêu nước của thế hệ thiếu niên Việt Nam.



