Chu Chí Thành – Người Chụp Ảnh Bằng Cả Tính Mạng Và Trái Tim Nhân Văn
Chu Chí Thành – Người Chụp Ảnh Bằng Cả Tính Mạng Và Trái Tim Nhân Văn
Trong lịch sử kháng chiến, có những người lính cầm súng tiến về phía trước, còn Chu Chí Thành – phóng viên ảnh của Thông tấn xã Việt Nam – lại tiến về phía trước với chiếc máy ảnh trước ngực. Đối với ông, mỗi lần nhấn nút chụp là một lần ông đối diện với cái chết, nhưng cũng là một lần ông tạc vào thời gian chân dung của một dân tộc bất khuất. Ông chính là người đã có mặt tại những điểm nóng nhất của "mùa hè đỏ lửa" năm 1972 tại Quảng Trị, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như một sợi tóc.
Thông tin cá nhân:
Năm sinh: 1944.
Quê quán: Xã Yên Tiến, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định.
Chiến công lớn nhất của Chu Chí Thành không được đo bằng số quân thù bị tiêu diệt, mà được đo bằng sức nặng của những bức ảnh có khả năng xoay chuyển lòng người. Bức ảnh nổi tiếng nhất đời ông mang tên "Hai người lính", chụp tại ranh giới ngừng bắn ở Quảng Trị năm 1973. Trong bức ảnh đó, một người lính giải phóng miền Bắc và một người lính cộng hòa miền Nam đang khoác tay nhau, mỉm cười thân thiện. Giữa không gian vẫn còn khét mùi thuốc súng, bức ảnh của ông đã vượt lên trên mọi hận thù chính trị để khẳng định một chân lý giản đơn: chúng ta đều là người Việt Nam, đều khát khao hòa bình. Bức ảnh này sau đó đã gây chấn động dư luận quốc tế, trở thành biểu tượng của khát vọng hòa hợp dân tộc mà không một bài diễn văn nào có thể sánh được.
Để có được những khoảnh khắc quý giá ấy, Chu Chí Thành đã phải trải qua những ngày tháng "nằm vùng" trong cái nóng hầm hập của những hầm chốt, ăn cơm nắm, uống nước suối và sẵn sàng chạy ra giữa làn đạn để bắt trọn những khoảnh khắc máy bay địch bị bắn rơi hay những nụ cười của chiến sĩ trên mâm pháo. Có lần, bom nổ sát bên, đất đá lấp kín người, nhưng khi bò được dậy, việc đầu tiên ông làm không phải là kiểm tra vết thương mà là lau sạch ống kính máy ảnh. Đối với ông, máy ảnh là vũ khí, và phim là máu thịt; nếu để mất những khoảnh khắc lịch sử, đó là một tội lỗi với những người đã ngã xuống.
Nhân cách của Chu Chí Thành là sự hòa quyện giữa lòng quả cảm của một người lính và sự nhạy cảm của một nghệ sĩ. Ông không bao giờ chụp ảnh để tìm kiếm vinh quang cá nhân. Sau chiến tranh, ông vẫn miệt mài đi tìm lại những nhân vật trong ảnh của mình, giúp đỡ họ và tiếp tục ghi lại sự hồi sinh của đất nước. Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng vì những đóng góp vô giá trong việc dùng hình ảnh để đấu tranh trên mặt trận ngoại giao và truyền thông toàn cầu. Câu chuyện của ông nhắc nhở chúng ta rằng: đôi khi một bức ảnh có sức mạnh bằng cả một binh đoàn, và người anh hùng thực sự là người biết dùng tài năng của mình để thắp lên ánh sáng của sự thật và tình yêu thương ngay cả trong những giờ phút đen tối nhất của lịch sử.



