Cựu chiến binh

Chú chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, chúng cháu chiến đấu bảo vệ sức khỏe chú

Chú chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, chúng cháu chiến đấu bảo vệ sức khỏe chú

TP. Hồ Chí Minh04/07/2026Nguyễn Thị Ngọc Sang (Chi đoàn Cận Lâm Sàng 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người đã dành tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Năm 1978, khi vừa tròn 19 tuổi, ông Phan Văn Út Anh (sinh năm 1959) khoác lên mình màu áo lính, bước vào cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nhiệm vụ quốc tế trên đất Campuchia. Hai năm nơi chiến trường là hai năm đối mặt với bom đạn, thiếu thốn, bệnh tật và sự hy sinh của biết bao đồng đội. Những năm tháng ấy đã trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính.

Thời gian trôi qua, chiến tranh lùi xa, người lính năm nào trở về với cuộc sống đời thường, mang theo những vết hằn của một thời hoa lửa. Tưởng như những thử thách lớn nhất đã ở lại phía sau, nhưng ở tuổi xế chiều, ông lại phải bước vào một cuộc chiến mới – cuộc chiến với bệnh ung thư máu cấp tính.

Lần này, chiến trường không còn là những cánh rừng hay chiến hào. Chiến trường là phòng bệnh, là những đợt hóa trị kéo dài, là những ngày đối diện với sốt cao, nhiễm trùng, xuất huyết và vô vàn nguy cơ đe dọa tính mạng.

Là một bác sĩ huyết học, tôi có cơ hội đồng hành cùng ông trong những ngày cam go nhất. Có những thời điểm tưởng chừng rất mong manh, khi từng kết quả xét nghiệm đều khiến cả ê-kíp hồi hộp theo dõi. Nhưng điều khiến chúng tôi khâm phục không chỉ là ý chí của một người bệnh, mà còn là bản lĩnh của một người lính đã từng đi qua chiến tranh.

Ông ít than phiền, luôn hợp tác điều trị và vẫn giữ nụ cười hiền sau mỗi lần vượt qua một biến cố. Có lẽ, những người đã từng đối mặt với lằn ranh sinh tử nơi chiến trường luôn hiểu rằng: chỉ cần còn hy vọng thì vẫn phải tiếp tục chiến đấu.

Sau những nỗ lực không ngừng của người bệnh, sự tận tâm của tập thể y bác sĩ, điều dưỡng và sự đồng hành của gia đình, ông đã vượt qua cơn nguy kịch. Đó không phải là dấu chấm hết của hành trình điều trị, nhưng là một cột mốc đầy ý nghĩa, mở ra thêm hy vọng cho chặng đường phía trước.

Từ chiến trường Campuchia năm xưa đến phòng bệnh hôm nay, hơn bốn mươi năm đã trôi qua, nhưng tinh thần của người lính vẫn vẹn nguyên. Chỉ khác rằng, nếu ngày trước ông chiến đấu để bảo vệ hòa bình cho đất nước, thì hôm nay ông chiến đấu để giành lại sự sống cho chính mình.

Xin gửi lời tri ân đến những người đã cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc. Và cũng xin dành sự trân trọng đến những bệnh nhân chưa bao giờ từ bỏ hy vọng, bởi chính nghị lực của họ là nguồn động viên lớn nhất đối với những người làm nghề y.

Có những cuộc chiến đã kết thúc bằng hòa bình. Có những cuộc chiến được tiếp nối bằng y học. Nhưng ở cả hai, điều làm nên chiến thắng luôn là lòng dũng cảm và niềm tin không bao giờ tắt.

:::

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chú chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, chúng cháu chiến đấu bảo vệ sức khỏe chú | Câu chuyện thời hoa lửa