Bài viết

CHÚ CHÓ MỰC

Nghệ An01/07/2026Hồ Thị Hoa (Đoàn xã Minh Châu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1971, đơn vị của Đại đội 5 đóng quân trong một cánh rừng già trên dãy Trường Sơn. Một buổi sáng, khi anh nuôi đang chia cơm, từ bụi cây ven suối xuất hiện một chú chó gầy gò, lông đen nhánh, đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ cảnh giác.

Không ai biết nó từ đâu đến.

Anh nuôi bẻ nửa chiếc bánh lương khô đặt xuống đất. Chú chó ngửi một lúc rồi ăn ngấu nghiến. Từ hôm ấy, nó không rời đơn vị nữa.

Các chiến sĩ đặt tên nó là Mực.

Mực rất khôn. Ban ngày, nó nằm lặng dưới gốc cây, chẳng bao giờ sủa. Ban đêm, mỗi khi đơn vị hành quân, nó lặng lẽ chạy phía trước như một người lính trinh sát.

Nhiều người coi Mực là linh vật của đại đội.

Một đêm, khi đơn vị đang men theo một con đường mòn, Mực bỗng khựng lại, dựng đứng hai tai rồi quay đầu chạy về phía người chỉ huy. Nó cắn nhẹ vào ống quần ông rồi kéo lùi lại.

Thấy biểu hiện lạ, Đại đội trưởng ra lệnh dừng quân.

Tổ trinh sát lập tức bò lên phía trước kiểm tra.

Chỉ vài phút sau, họ phát hiện một bãi mìn mới được gài kín dưới lớp lá khô.

Cả đơn vị thoát nạn.

Từ hôm đó, ai cũng quý Mực hơn.

Có lần khác, giữa lúc máy bay địch quần thảo, Mực chạy quanh hầm trú ẩn, dùng mõm húc vào một chiến sĩ đang ngủ quên sau nhiều ngày hành quân liên tục. Anh vừa tỉnh dậy lao xuống hầm thì loạt bom đầu tiên trút xuống vị trí đơn vị vừa đứng.

Người lính ấy ôm chặt Mực vào lòng, nghẹn ngào:

"Mày cứu tao thêm một lần nữa rồi."

Thời gian trôi qua, Mực trở thành người bạn thân thiết của cả đại đội. Bữa cơm nào cũng có phần của nó. Những lúc nghỉ chân, các chiến sĩ thay nhau gãi đầu, vuốt bộ lông đã lấm lem bùn đất.

Cuối năm 1972, trong một trận càn lớn, đơn vị phải rút lui qua một khe núi hẹp.

Giữa lúc mọi người đang vượt qua, Mực bất ngờ lao ngược trở lại phía sau và sủa vang.

Tiếng sủa ấy khiến toán địch tưởng đã bị phát hiện, vội nổ súng về phía âm thanh.

Nhờ vậy, toàn bộ đơn vị kịp rút sang bên kia khe núi an toàn.

Khi các chiến sĩ quay lại tìm, Mực đã nằm bất động dưới gốc cây.

Không ai nói thành lời.

Chiều hôm ấy, cả đại đội đào một ngôi mộ nhỏ bên bìa rừng. Trên nấm đất mới đắp, họ cắm một cành cây rừng thay bia mộ.

Đại đội trưởng đứng nghiêm, giọng nghẹn lại:

"Hôm nay, chúng ta tiễn biệt một đồng đội."

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, những cựu chiến binh của Đại đội 5 trở lại khu rừng cũ. Không còn dấu tích doanh trại, chỉ có cây rừng đã lớn lên xanh tốt.

Họ tìm được nơi từng chôn Mực năm xưa. Một tấm bia đá nhỏ được dựng lên với dòng chữ giản dị:

"Mực – người bạn trung thành của Đại đội 5. Đã góp phần cứu sống nhiều chiến sĩ trong những năm tháng chiến tranh."

Mỗi lần họp mặt, câu chuyện về Mực lại được nhắc đến. Không phải vì đó là một chú chó đặc biệt, mà bởi giữa khói lửa chiến tranh, sự trung thành và tình cảm vô điều kiện của một con vật nhỏ bé đã tiếp thêm niềm tin, lòng dũng cảm và hơi ấm cho những người lính.

Trong ký ức của họ, Mực mãi mãi là một thành viên của đại đội – một người bạn không mang quân hàm, không cầm súng, nhưng đã hiến dâng cả sự sống của mình cho những người lính mà nó yêu thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn