Bài viết

Chú Chó Tên Lu Và Những Ngày Chốt Chặn

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chú Chó Tên Lu Và Những Ngày Chốt Chặn

Nhân chứng kể: Đặng Trung Kiên (Cựu chiến binh Trung đoàn 101, Sư đoàn 325)

"Trong những ngày tháng chiến đấu gian khổ tại cao điểm 1062 (Quảng Nam) năm 1974, đơn vị của tôi có một thành viên vô cùng đặc biệt: một chú chó mang dòng máu lai, được anh em nhặt về từ một bản làng bị bom đánh sập, đặt tên là Lu. Lu có bộ lông màu vàng nghệ, đôi tai cụp và một đôi mắt cực kỳ tinh ranh. Nó nhanh chóng trở thành người bạn thân thiết, thành 'linh vật' bảo bối của cả đại đội chốt chặn trên đỉnh đồi lộng gió.

Lu không chỉ biết xin ăn lương khô hay vẫy đuôi mừng mỗi khi anh em đi tuần tra về, nó còn là một 'trinh sát viên' vô cùng xuất sắc. Đôi tai và chiếc mũi thính nhạy của Lu có thể phát hiện ra tiếng máy bay địch từ khoảng cách rất xa, hoặc tiếng bước chân của lính thám báo Mỹ - ngụy đang rón rén bò lên triền đồi từ khi chúng còn cách xa hàng trăm mét. Mỗi lần phát hiện nguy hiểm, Lu không sủa to làm lộ bí mật mà chỉ gầm gừ khe khẽ trong cổ họng, đi vòng quanh giật giật gấu quần của tôi để báo hiệu.

Nhờ có sự cảnh báo của Lu, tiểu đội tôi đã nhiều lần thoát khỏi những trận tập kích bất ngờ của địch và chủ động nổ súng bẻ gãy các đợt tiến công. Một chiều mùa đông, một quả đạn pháo kích mồ côi rơi ngay sát hầm chỉ huy, Lu đã lao ra, lấy thân mình che chở cho một chiến sĩ trẻ đang bị thương không kịp trú ẩn. Lu hy sinh, trên mình loang lổ những mảnh đạn pháo. Chúng tôi đã chôn cất Lu ngay bên cạnh đài quan sát trên đỉnh cao điểm, đắp cho nó một ngôi mộ nhỏ bằng đá tai mèo. Đối với chúng tôi, Lu không phải là một con vật nuôi, nó là một người đồng đội thực sự, đã sống và hy sinh anh dũng cùng chúng tôi trong những tháng ngày rực lửa."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn