Chú Đặng Văn Bột
Người cựu chiến binh – tượng đài thầm lặng giữa đời thường – luôn gợi lên sự kính trọng trong lòng mỗi chúng ta. Họ từng là những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi sẵn sàng rời mái nhà thân yêu, vượt qua gian lao, hiểm nguy để bảo vệ Tổ quốc. Những tháng năm chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về tinh thần kiên cường, gan dạ của họ vẫn còn vẹn nguyên trong từng câu chuyện, từng vết thương và từng ánh mắt chứa chan tình yêu quê hương.
Ngày trở về, người lính năm xưa khoác lên mình bộ áo nâu của đời thường nhưng vẫn giữ trọn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: giản dị, trung thực, nghĩa tình và tận tụy. Họ đi đầu trong lao động sản xuất, góp sức xây dựng quê hương; tích cực tham gia các phong trào ở địa phương; là chỗ dựa của bà con, là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo. Dù không còn tiếng súng, họ vẫn chiến đấu – chiến đấu với nghèo khó, với nỗi đau thương tật, với những thử thách của cuộc sống – bằng nghị lực và lòng tin vào điều tốt đẹp.
Mỗi cựu chiến binh là một câu chuyện, một bài học sống động về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần trách nhiệm. Nhờ họ, chúng ta hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và máu xương của biết bao con người.



