Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chủ đề: Anh hùng của tuổi trẻ Việt Nam Võ Thị Tần (1944 – 1968)

Võ Thị Tần là nữ thanh niên xung phong tiêu biểu trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam. Chị sinh ra tại xã Thiên Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Những năm tháng ác liệt của cuộc Chiến tranh Việt Nam, khi bom đạn phủ kín bầu trời, có những con người đã sống và cháy rực như những đóa hoa giữa lửa. Ở một ngã ba nhỏ thuộc tuyến đường Trường Sơn, nơi sau này được gọi là Ngã ba Đồng Lộc, cô gái trẻ Võ Thị Tần cùng đồng đội ng

Hải Phòng30/03/2026Nguyễn Thị Dung - Chi đoàn Trường THCS Lê Lợi (Chi đoàn Trường THCS Lê Lợi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Võ Thị Tần là nữ thanh niên xung phong tiêu biểu trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam. Chị sinh ra tại xã Thiên Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước.

Những năm tháng ác liệt của cuộc Chiến tranh Việt Nam, khi bom đạn phủ kín bầu trời, có những con người đã sống và cháy rực như những đóa hoa giữa lửa.

Ở một ngã ba nhỏ thuộc tuyến đường Trường Sơn, nơi sau này được gọi là Ngã ba Đồng Lộc, cô gái trẻ Võ Thị Tần cùng đồng đội ngày đêm san lấp hố bom, giữ cho mạch máu giao thông không bị đứt đoạn.

Tần mới đôi mươi, giọng nói trong veo, ánh mắt lúc nào cũng ánh lên niềm tin. Giữa những ngày mưa bom, cô vẫn hay cười, hay hát. Mỗi khi máy bay Mỹ gầm rú trên đầu, cô lại hô to:

“Không việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền!”

Câu nói ấy không phải của riêng cô, mà là lời dạy của Hồ Chí Minh, nhưng qua giọng nói của Tần, nó trở thành sức mạnh cho cả tiểu đội.

Một buổi chiều, bầu trời bỗng tối sầm lại. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Máy bay lao đến như bầy thú dữ. Đất đá tung lên, lửa cháy đỏ rực cả một vùng.

Tần cùng các chị em lao ra mặt đường. Hố bom vừa nổ xong, còn nóng hổi, khói bốc nghi ngút. Nhưng nếu không lấp ngay, xe chi viện sẽ không thể đi qua.

“Nhà mình còn đợi!” – Tần hét lên, giọng lẫn trong tiếng nổ.

Các cô gái cúi xuống, tay cuốc, tay xẻng, làm việc như quên cả sự sống. Đạn bom vẫn trút xuống, nhưng không ai lùi bước.

Rồi một tiếng nổ chát chúa vang lên.

Mặt đất rung chuyển.

Khói bụi mù mịt.

Khi mọi thứ lắng xuống, con đường vẫn còn đó – được san phẳng, đủ cho xe chạy. Nhưng Tần và nhiều đồng đội đã nằm lại, mãi mãi ở tuổi thanh xuân.

Nhiều năm sau, người ta dựng lên khu tưởng niệm ngay tại nơi ấy. Những đoàn người từ khắp nơi tìm về, thắp hương, cúi đầu trước sự hy sinh.

Giữa hàng cây xanh, câu chuyện về những cô gái năm xưa vẫn được kể lại – như một bản hùng ca không bao giờ tắt.

Người hướng dẫn kể cho du khách nghe, giọng trầm lại:

“Họ không chỉ giữ đường. Họ giữ cho đất nước này được sống.”

Và trong làn gió nhẹ, dường như vẫn còn vang vọng đâu đó tiếng cười trong trẻo của những cô gái tuổi đôi mươi – những “bông hoa lửa” đã hóa thành bất tử.

Cuộc đời và sự hy sinh của Võ Thị Tần đã góp phần làm nên bản anh hùng ca bất diệt của tuổi trẻ Việt Nam trong thời chiến. Hình ảnh chị sẽ mãi sống trong lịch sử như một biểu tượng cao đẹp của lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn